Bài viết

[GDMN]-câu chuyện về Ngô Thị Búp

Câu chuyện truyền cảm hứng

Đồng Tháp22/08/2026Trường Đại học Sư phạm - ĐHTN (Trường Đại học Sư phạm - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người đã đi qua chiến tranh bằng những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất của đời mình. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lý tưởng, niềm tin và khát vọng về một ngày quê hương được bình yên.

Và cũng có những người ở lại, mang theo suốt cuộc đời mình những ký ức về người thân đã mãi mãi không trở về.

Bà Nguyễn Thị Búp, sinh năm 1955, ngụ tại ấp Vạn Thành, xã Tân Hòa, là một trong những người như thế.

Trong câu chuyện của bà, chiến tranh không chỉ là những mốc thời gian trong lịch sử. Chiến tranh còn là ký ức về những người anh, người chị trong gia đình – những người đã lên đường và hy sinh khi đất nước còn trong những năm tháng đầy gian khó.

Đối với một người em, sự ra đi của anh chị không chỉ là một nỗi mất mát của riêng gia đình, mà còn là một phần ký ức không thể nào quên của cả một thế hệ.

Năm tháng đã đi qua. Những âm thanh của chiến tranh đã lùi xa. Quê hương hôm nay đã khoác lên mình diện mạo mới, cuộc sống của người dân ngày càng đủ đầy, bình yên hơn. Thế nhưng trong ký ức của bà Búp, hình ảnh những người anh, người chị năm nào vẫn còn đó.

Đó có thể là những câu chuyện giản dị về một người thân trong gia đình; là những ký ức về những ngày tháng còn trẻ; là sự mong chờ của người mẹ, người cha, người em trước mỗi lần người thân trở về. Và rồi có những cuộc chờ đợi đã không bao giờ có hồi đáp.

Thế hệ hôm nay có thể không còn hình dung đầy đủ những gian khổ mà thế hệ cha anh từng trải qua. Nhưng qua lời kể của những người như bà Nguyễn Thị Búp, lịch sử trở nên gần gũi hơn – lịch sử hiện hữu trong từng mái nhà, từng gia đình, trong những tấm di ảnh được gìn giữ qua năm tháng và trong những nén hương tưởng nhớ người đã khuất.

Điều đáng quý ở những người thân của liệt sĩ không chỉ là họ gìn giữ ký ức về người đã hy sinh, mà còn là cách họ lặng lẽ truyền lại những câu chuyện ấy cho thế hệ sau.

Bởi nếu không được kể lại, nhiều câu chuyện có thể dần chìm vào quên lãng theo thời gian.

Với bà Búp, nhớ về những người anh, người chị đã hy sinh cũng là một cách để nhắc nhở con cháu rằng: cuộc sống bình yên hôm nay không tự nhiên mà có. Đằng sau mỗi con đường, mỗi mái nhà, mỗi mùa xuân yên bình là biết bao sự hy sinh thầm lặng của những người đi trước.

Những người đã hy sinh có thể không còn trở về để chứng kiến quê hương đổi thay, nhưng sự hy sinh của họ vẫn hiện diện trong cuộc sống hôm nay.

Đó là lý do những câu chuyện về gia đình liệt sĩ, người có công luôn cần được trân trọng và tiếp nối. Không phải để khơi lại những mất mát, mà để thế hệ trẻ hiểu hơn về lịch sử, biết trân quý hòa bình và sống có trách nhiệm hơn với cộng đồng, với quê hương, đất nước.

Trong hành trình giáo dục truyền thống, những câu chuyện như của bà Nguyễn Thị Búp có ý nghĩa đặc biệt đối với thế hệ trẻ.

Bởi một bài học lịch sử sẽ trở nên sâu sắc hơn khi được nghe từ chính những người đã sống qua thời kỳ ấy; một câu chuyện về sự hy sinh sẽ trở nên gần gũi hơn khi được kể từ chính một người em vẫn mang trong lòng nỗi nhớ về anh, chị mình.

Đối với tuổi trẻ xã Tân Hòa hôm nay, sự tri ân không chỉ dừng lại ở những hoạt động “Đền ơn đáp nghĩa”, những buổi thăm hỏi, tặng quà hay những nén hương tưởng niệm. Tri ân còn là biết sống đẹp, sống có ích, tích cực học tập, lao động, cống hiến và góp sức xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

Mỗi đoàn viên, thanh niên cần hiểu rằng mình đang được sống trong một thời đại hòa bình – một điều mà thế hệ cha anh đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh.

Vì thế, câu chuyện của bà Nguyễn Thị Búp không chỉ là câu chuyện của một gia đình.

Đó còn là một “địa chỉ đỏ” trong ký ức, nơi nhắc nhở thế hệ trẻ về một thời hoa lửa; nơi những người đã hy sinh được gọi tên bằng lòng biết ơn; nơi quá khứ được kết nối với hiện tại bằng trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn