[GDTH]Ký ức từ mái tóc của ngoại
Nhân vật khai thác: Cựu Thanh niên xung phong (Nhân chứng lịch sử tiêu biểu Chị Sứ- Nguyên mẫu Anh hùng LLVTND Phan Thị Ràng)
![[GDTH]Ký ức từ mái tóc của ngoại](https://static.cauchuyenlichsu.tino.vn/media/media/7de8951119d516c0b03db858095afcadec2741e61f30b011511d45bff31d4186.jpg)
Chủ đề: Ký ức từ mái tóc của ngoại
Nhân vật khai thác: Cựu Thanh niên xung phong (Nhân chứng lịch sử tiêu biểu Chị Sứ- Nguyên mẫu Anh hùng LLVTND Phan Thị Ràng)
Trong căn nhà nhỏ lúc nào cũng thơm mùi trầu không và nắng ấm của ngoại, có một ngăn tủ gỗ cũ kỹ mà ngoại nâng niu như báu vật. Ở đó không có vàng bạc, chỉ có một chiếc ba lô sờn góc, một chiếc mũ tai bèo bạc màu và một tấm ảnh đen trắng đã ố vàng chụp một cô gái mười tám tuổi có mái tóc dài chấm gót. Cô gái trong ảnh chính là ngoại tôi – người chiến sĩ thanh niên xung phong năm xưa trên tuyến đường Trường Sơn rực lửa.Mỗi lần chải tóc cho ngoại, nhìn mái tóc đã bạc phơ, thưa thớt và những vết sẹo hằn sâu trên da đầu, tôi lại nghẹn ngào. Ngoại bảo, ngày xưa tóc ngoại dày và đẹp lắm. Nhưng cái "thời hoa lửa" ấy đã lấy đi của ngoại nhiều thứ, kể cả mái tóc thanh xuân.Năm 1967, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, ngoại trốn cụ cố để viết đơn tình nguyện bằng máu, bước chân vào hàng ngũ thanh niên xung phong khi vừa tròn 17 tuổi. Thanh xuân của ngoại và những cô gái ngày ấy là những đêm không ngủ, là tiếng bom gầm rú xé toạc màn đêm, là những ngày bám đường, san lấp hố bom cho xe thông tuyến.Có một kỷ niệm mà mỗi lần kể lại, mắt ngoại lại nhòe đi. Đó là trận bom năm 1968 tại ngã ba Đồng Lộc. Bom rải thảm, đất đá sụt lún chôn vùi cả tiểu đội của ngoại. Khi đồng đội đào bới được ngoại lên, ngoại đã ngất lịm, toàn thân rớm máu, đất đá bám chặt vào mái tóc dài. Vì điều kiện chiến trường thiếu nước, lại để tiện cho việc băng bó vết thương trên đầu và phòng bệnh sốt rét rừng, ngoại đã phải tự tay cầm kéo cắt phăng mái tóc dài mà mình trân quý nhất."Lúc cắt tóc, ngoại không khóc vì đau, mà khóc vì thương cái tuổi trẻ của mình và thương các đồng đội", ngoại nghẹn ngào kể. Có những người chị em của ngoại, mái tóc ấy đã mãi mãi nằm lại dưới lòng đất mẹ khi tuổi đời còn chưa tròn đôi mươi. Các dì, các cô ngã xuống khi trên môi vẫn còn vương nụ cười, chưa một lần được biết đến tình yêu đôi lứa.Chiến tranh lùi xa, ngoại trở về với cuộc sống đời thường, mang theo trên mình những vết thương mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức nhối. Ngoại không đòi hỏi danh hiệu, không mong cầu sự đền đáp.
Ngoại sống bình lặng, nuôi dạy con cháu bằng lòng bao dung và những câu chuyện lịch sử thấm đẫm tình đồng đội.Đối với thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay, "thời hoa lửa" không chỉ là những trang sách lịch sử khô khan, mà nó hiện hữu ngay trong ánh mắt đầy hoài niệm của ngoại, trong vết sẹo trên da đầu và trong cả sự bình yên mà chúng tôi đang được hưởng nhận mỗi ngày. Cảm ơn ngoại, cảm ơn những "nhân chứng lịch sử" đã dùng máu và nước mắt để viết nên khúc tráng ca bất tử cho Tổ quốc. Mái tóc của ngoại có thể không còn dài, nhưng lòng yêu nước và sự hy sinh của ngoại sẽ luôn là ngọn lửa cháy mãi trong tim chúng con.


