Ghi chép về những ca phẫu thuật dưới hầm chữ A, nơi ánh sáng duy nhất là chiếc đèn pin đeo đầu và thuốc mê là tinh thần thép của người chiến sĩ.
Ghi chép về những ca phẫu thuật dưới hầm chữ A, nơi ánh sáng duy nhất là chiếc đèn pin đeo đầu và thuốc mê là tinh thần thép của người chiến sĩ.
Trong những năm tháng mưa bom bão đạn, có một "trận chiến" khác cũng khốc liệt không kém ngoài mặt trận: trận chiến giành giật sự sống cho đồng đội ngay trên bàn mổ dã chiến. Tôi may mắn được trò chuyện cùng bác sĩ Nguyễn Minh Tâm, người đã dành cả tuổi trẻ của mình dưới những cánh rừng già để vá víu những vết thương của chiến tranh.
Bác Tâm kể, bệnh viện quân y thời đó thực chất là những căn hầm sâu dưới lòng đất. "Dụng cụ y tế thiếu thốn, thuốc men cạn kiệt, nhiều khi bác phải mổ cho anh em bằng dao găm đã khử trùng qua lửa, soi đèn pin để tìm mảnh đạn," giọng bác trầm xuống. Bác nhớ nhất là lần phẫu thuật cho một chiến sĩ trẻ bị thương nặng ở bụng giữa lúc máy bay B-52 đang rải thảm phía trên. Hầm rung chuyển, đất đá rơi lả tả, nhưng tay bác vẫn không được phép run.
"Lúc đó, người lính ấy nắm chặt tay bác nói: 'Bác sĩ ơi, cứu em để em còn về đánh giặc'. Câu nói đó là mệnh lệnh, là động lực để bác quên đi nỗi sợ hãi cái chết đang cận kề." Bác sĩ Tâm tâm sự rằng, ở chiến trường, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tóc. Người bác sĩ không chỉ chữa thân bệnh mà còn là chỗ dựa tinh thần cuối cùng cho những người lính trẻ.
Câu chuyện của bác sĩ Tâm giúp tôi hiểu ra một góc khuất khác của "thời hoa lửa". Đó là sự hy sinh thầm lặng của đội ngũ y bác sĩ - những người cầm dao mổ thay vì cầm súng, nhưng lòng quả cảm thì chẳng hề kém cạnh. Bài học về y đức và sự tận tụy của bác là ngọn lửa thắp sáng thêm lòng nhân ái trong tôi, nhắc nhở tôi về giá trị của sự sống mà chúng ta đang có hôm nay.



