Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

GHI NHỚ VỀ BỘ ĐỘI NAM TIẾN

Đoạn kể lại những ngày đầu tổ chức các đoàn quân Nam tiến sau khi thực dân Pháp nổ súng ở Sài Gòn (23/9/1945). Theo chỉ thị của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ Tổng chỉ huy, Tổng tham mưu trưởng Hoàng Văn Thái khẩn trương điều động cán bộ, vũ khí và các đơn vị từ miền Bắc vào chi viện cho Nam Bộ. Người kể chuyện được giao nhiệm vụ theo đoàn quân Nam tiến để giúp tổ chức thông tin liên lạc, huấn luyện cán bộ và tiếp nhận vật tư cho chiến trường miền Nam. Trên hành trình từ Hà Nội vào Nam, các đoàn quâ

Lai Châu10/03/2026Ban Biên tập tổng hợp11 lượt xem0 lượt chia sẻ
Sáng sớm ngày 24 tháng 9 năm 1945, anh Hoàng Văn Thái, Tổng tham mưu trưởng cho gọi tôi (lúc đó là trưởng phòng bí thư) lên gặp có việc đột xuất.

Anh nói đại ý, ngày hôm qua (23-9) bọn Pháp đã đánh Sài Gòn. Theo chỉ thị của Bác Hồ và anh Văn (đồng chí Võ Nguyên Giáp), Bộ Tổng tham mưu cần đưa ngay lực lượng và điều cán bộ vào chi viện cho Nam Bộ.


Anh nói tiếp, ngay đêm qua đã điện vào Chiến khu 5, Chiến khu 6 đưa lực lượng chi viện vào Nam Bộ. Ngoài Bắc, nhất là Hà Nội đang trong cảnh "nghìn cân treo sợi tóc", "thù trong giặc ngoài”, vẫn phải đưa gấp mọi thứ vào chi viện cho Nam Bộ.


Anh Hoàng Văn Thái giao nhiệm vụ: Du Phong mời ngay các anh Nam Long, Vi Dân, Hữu Thành, Thu Sơn, Quang Trung... là những người đã được anh Văn báo cáo lên Bác, được Bác duyệt, về Bộ nhận nhiệm vụ vào Nam Bộ chiến đấu.

Tôi sang văn phòng viết giấy triệu tập, đóng dấu "hỏa tốc" đưa anh em đội liên lạc đặc biệt dùng xe ô tô (xe Jeép) đến từng người.

Dù đã có điện, có công văn cho các chi đội, các tỉnh, các trường quân chính về kế hoạch tác chiến, về việc chọn cử cán bộ vào Nam Bộ chiến đấu, nhưng để được khẩn trương hơn nữa, anh Hoàng Văn Thái trực tiếp xuống Nam Định kiểm tra, giao cho cơ quan quân sự tỉnh Nam Định nhiệm vụ thường trực đón tiếp bộ đội Nam tiến. Anh đến ngôi chùa có sân rộng cạnh ga Nam Định là nơi tập kết các đơn vị trước khi lên tàu vào Nam. Anh xuống Thái Bình giao thêm nhiệm vụ đào tạo cấp tốc cán bộ tiểu đội trưởng để bổ sung cho Nam Bộ. Rồi anh đi Kiến An, Hải Phòng, Hải Dương, Bắc Ninh, Bắc Giang, Lạng Sơn..., đôn đốc đơn vị Đông Triều, chi đội Bắc Bắc lên đường càng sớm càng tốt.


Tiếp đó, anh đi Thái Nguyên, Bắc Cạn, Cao Bằng. Tại Cao Bằng, tôi và anh Lê Tùng Sơn được dự lễ tiễn đưa trung đội do anh Hoàng Đình Giong chỉ huy. Lễ tiễn được tổ chức ở khu rừng trúc thuộc xã Trần Hưng Đạo, hầu hết đội viên là người các dân tộc Tày, Nùng. Đồng chí Lã, Bí thư Tỉnh ủy Cao Bằng đến nói chuyện. Nhân dân địa phương lưu luyến tiễn đưa anh em lên ô tô về Nam Định để lên tàu hỏa vào Nha Trang.


Xuống Thái Bình (lần thứ hai) anh Hoàng Văn Thái giao thêm nhiệm vụ cho tỉnh đăng cai nhận quân ở Hải Phòng, Kiến An sang, cùng với lực lượng của tỉnh xây dựng thành chi đội Hải Kiến Thái. Anh bàn với đồng chí Bắc, Tỉnh đội trưởng; đồng chí Nam, Chính trị viên Tỉnh đội về chọn cử cán bộ chỉ huy chi đội, kịp đưa cả chi đội sang Nam Định lên tàu Nam tiến.


Đúng vào thời điểm đó, anh Văn giao cho tôi vào làm chánh văn phòng giúp việc anh Nguyễn Sơn (anh Nguyễn Sơn vừa có quyết định làm chủ tịch Ủy ban kháng chiến miền Nam). Tôi đến gặp anh Nguyễn Sơn đang làm việc với anh Hoàng Văn Thái ở Bộ Tổng tham mưu (16 Nguyễn Du, Hà Nội).


Anh Hoàng Văn Thái ngoảnh sang anh Nguyễn Sơn ngồi cạnh, ân cần dặn tôi: Tôi và anh Sơn đã thống nhất giao cho Du Phong vào trong đó làm ba việc. Du Phong cần chuẩn bị tài liệu mang theo, để giúp anh Sơn làm việc:

Một là, giữ liên lạc thông suốt giữa Ủy ban kháng chiến miền Nam với Bộ Tổng tham mưu ở Hà Nội; tổ chức mạng lưới thông tin, có cả đội liên lạc đặc biệt để giữ được mạch máu thông tin giữa đơn vị đang tác chiến với Ủy ban kháng chiến miền Nam, cũng như với Hà Nội.

Hai là, do lực lượng chiến đấu tại chỗ và lực lượng chi viện ngày càng mở rộng mà cán bộ quá thiếu, trong ấy cũng như ngoài này quyết tâm thực hiện chỉ thị của Bác Hồ, vừa khẩn trương mở lớp bổ túc cán bộ ngắn hạn, vừa mở lớp tương đối quy mô dài hạn. Do đó cần có tài liệu huấn luyện, cần tổ chức mở lớp ngay mới có cán bộ. Có thể chuyển ra Hà Nội một số sau khi đào tạo, ngoài Hà Nội cũng chuyển vào, để trao đổi kinh nghiệm cho nhau.

Ba là, ngoài Hà Nội, Bộ sẽ cố gắng sớm chuyển vào trong đó một số vũ khí, quần áo, thuốc men, trong đó tổ chức tiếp nhận và chuyển đến các đơn vị đang chiến đấu kịp thời. Ngoài này cũng tận dụng đường thủy đưa đến Quy Nhơn. Anh Nguyễn Bá Phát đang tiếp nhận hàng bằng đường thủy đấy!

Còn các công việc khác anh Nguyễn Sơn sẽ giao.

Tôi gấp rút bàn giao công việc văn phòng Bộ Tổng tham mưu và văn phòng Bộ Quốc phòng cho anh Nguyễn Sĩ Là, đồng thời soạn một số tài liệu cần thiết mang theo. Tôi đến gặp anh Quang Đạm nhận các bộ luật mật mã, gặp anh Hoàng Đạo Thúy nhận tài liệu về tổ chức mạng lưới thông tin... Tôi còn sang Tổng hành dinh quân Tưởng ở Hà Nội lấy một bức công hàm, đề phòng dọc đường hành quân gặp quan quân Tưởng đang giải giáp quân Nhật ra ngăn chặn tàu hỏa gây khó khăn như đã xảy ra một số vụ ở ga Thanh Hóa và ga Đà Nẵng.


Khoảng 18 giờ một ngày cuối tháng 11 năm 1945, tôi lên xe con theo anh Hoàng Văn Thái xuống Nam Định để cùng anh em đi tàu Nam tiến như kế hoạch đã định. Công việc từ lúc được lệnh vào Nam đến lúc lên xe con đến Nam Định chưa đầy 24 giờ đồng hồ.


Khi đến khu tập kết Nam Định, các đơn vị được sắp xếp biên chế lại, bổ sang cán bộ. Tôi được bổ sung vào ban chỉ huy hành quân. Đoàn tàu Nam tiến lần này có cả toa chở vũ khí, quân trang, thuốc men, cả kiện quà tết bà con Hà Nội tặng anh em chiến đấu tại Nam Bộ.


Đồng chí Hoàng Văn Thái, Tổng tham mưu trưởng đến thăm cán bộ nói chuyện với anh em đã tập hợp trước sân chùa. Tôi cũng được đứng trong hàng quân Nam tiến, được nghe đồng chí Tổng tham mưu trưởng động viên.


Anh Hoàng Văn Thái bắt nhịp cho cả đoàn quân hát bài hành khúc ca "Phất cờ Nam tiến" do anh sáng tác khi Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân được thành lập. Có lần, anh kể, khi sáng tác bài hát này, anh đã mơ ước, một ngày nào đó, sẽ có đội quân hùng mạnh tiến về phía Nam. Hôm nay, mơ ước đã thành hiện thực. Đội quân ấy là các chi đội, các cán bộ, các chiến sĩ khí thế hùng dũng đang lên đường vào Nam. Bài hát có đoạn: "Cờ giải phóng phất cao, mau thẳng tiến, trời phương Nam dân chúng đang chờ ta!". Tiếng hát mỗi lúc một vang to, bay xa, hùng tráng "mau phất cờ lên tiến tới cho kịp thời cơ. Sông Cửu Long reo hò đang đón chờ. Dãy Trường Sơn chuyển mình giục quân ta mau tiến tới!". Bài hành khúc ca "Phất cờ Nam tiến" nhịp điệu hùng mạnh có sức cổ vũ lớn đối với cán bộ chiến sĩ hành quân Nam tiến.


Buổi tiễn đưa ở ga Nam Định rất cảm động. Không khí vui vẻ tin tưởng hẹn ngày chiến thẳng trở về. Đồng bào trên sân ga, cả anh chị em đường sắt đều hướng về đoàn quân Nam tiến, vỗ tay theo nhịp bài hát.

Anh Hoàng Văn Thái siết chặt tay tôi khi tôi bước lên tàu. Anh ân cần dặn như để tôi yên tâm: Du Phong cứ vào Nam công tác, chiến đấu, tôi sẽ đến gặp cụ, chị, cả Thục (em ruột tôi làm việc ở Bộ Tổng tham mưu)1 (Khi còn ở Thái Bình anh Hoàng Văn Thái cũng dạy học như tôi, từng chỉ đạo tôi đứng ra tổ chức Hội Ái hữu nhà giáo, sau là Hội Viên chức cứu quốc. Anh có biết bố tôi (ông Đồ Nho) và vợ tôi (hoạt động trong Phụ nữ cứu quốc Chợ Rã)).


Đoàn tàu xuôi vào Nam. Hai bên đường nhân dân tụ họp hoan hô bộ đội Nam tiến. Cờ đỏ sao vàng khắp nơi... Tôi suy nghĩ mung lung: Con ra đi vì Tổ quốc, không một lời từ biệt người bố thân yêu, chưa kịp thắp nén hương trước mộ người mẹ hiền vừa mất chưa tròn tháng; không một lời nhắn nhủ vợ con yêu quý vừa ở Chợ Rã về; không một lời nhắn lại với chú em ruột cùng ngủ chung một giường ở nhà số 10 + 12 Nguyễn Du, Hà Nội... rồi lại lan man nghĩ những việc anh Hoàng Văn Thái dặn, gặp bọn quan quân Tưởng ra ngăn chặn đoàn tàu Nam tiến thì ứng xử thế nào cho vẹn toàn; rồi những việc phải làm khi tới Ủy ban kháng chiến miền Nam, một chiến trường nóng bỏng, cần triển khai văn phòng thời chiến như thế nào cho thích hợp?...


Đến ga Thanh Hóa, nhân dân ra đón rất đông, cờ đỏ sao vàng cầm tay, tươi cười vẫy chào đoàn quân Nam tiến, nhiều người chạy vào ga reo hò "hoan hô" làm cho bọn quan quân Tưởng tay cầm súng mắt trơ trơ nhìn theo, không dám phản ứng gì.


Việc bảo đảm cho các đoàn quân Nam tiến được nhân dân các tỉnh chuẩn bị rất chu đáo và đón tiếp long trọng. Hội Phụ nữ cứu quốc các địa phương đứng ra vận động nhân dân quyên góp tiền bạc, lương thực và tổ chức các trạm đón tiếp, bảo đảm việc ăn ở tại ga. Bất cứ nửa đêm hay mờ sáng, dù ở ga nào, mỗi khi có đoàn tàu Nam tiến dừng lại, ở đó lại diễn ra những cuộc mít tinh đón tiếp và tiễn đưa bừng bừng khí thế chiến đấu.


Đoàn tàu đến Nghệ An rồi đến Huế. Thấy bà con ra đón, nhất là các em thiếu niên đánh trống ếch hát vang bài "Đoàn vệ quốc quân một lần ra đi...." chúng tôi rất xúc động, tự hào là đoàn quân cách mạng vào Nam Bộ đánh đuổi quân cướp nước theo lệnh của Bác Hồ. Tàu vào đến Quảng Ngãi, nơi có phong trào du kích Ba Tơ, đến Bình Định quê hương của người anh hùng áo vải Quang Trung, những người ra đón, cả trai và gái, nhất là gái, ai cũng nai nịt gọn gàng, cắt tóc ngắn, tay cầm gậy, cầm đao. Khí thế cách mạng ở đây sôi sục, thật đáng khâm phục.


Ở trên đoàn tàu anh em chúng tôi được gặp gỡ thăm hỏi nhau, tình cảm thâm thiết như anh em một nhà. Tôi được gặp nhiều bạn bè cũ. Cùng viên chức cũ với nhau như anh Phi Hùng; cùng hoạt động trong Hội Ái hữu nhà giáo huyện Thái Ninh như anh Tô Văn Thiệu (có em ruột là Tô Đa Mạn, sau này là thiếu tướng); cùng tham gia Hội Thanh niên cứu quốc Thái Bình như anh Tô Hoàng Lân, Phan Thanh Lịch; cùng học với nhau ở Trường quân chính kháng Nhật như anh Triệu Đức Quang, Hồ Quang Đán... Tôi còn được gặp một số học trò cũ. Anh em xúm quanh chào: "Thưa cậu, thế là chúng em được đi cùng với cậu giáo vào Nam chiến đấu rồi!1 (Làng Thương Tầm (Thái Ninh, Thái Bình) lần đầu tiên mở trường hương sư, tôi làm thầy giáo còn rất trẻ, học trò hầu hết lớn tuổi (kém thầy giáo 6 đến 10 tuổi) nên được thân mật gọi là cậu giáo, học trò xưng là em với cậu giáo). Chúng em thích lắm! Chúng em được lên đường Nam tiến cho thỏa chí làm trai thời loạn!"... Các em còn "tố cáo" lẫn nhau: Cậu ạ, bạn này mới xấp xỉ 17 mà khai lên 18 mới được cử đi Nam đấy! Bạn này không chịu chờ ngày chiến thắng trở về lại cưới vợ ngay nên trong buổi tiễn đưa, bạn này với vợ bịn rịn, bốn mắt đỏ hoe, thế có phải là dại không hở cậu...


Tôi siết chặt tay các em để các em trở về toa của mình. Tôi ngẫm nghĩ, lời kêu gọi của Bác Hồ đã thấm đến từng làng quê, phố phường, thấm đến cả miền núi, miền xuôi... thanh niên trai tráng nô nức rủ nhau lên đường Nam tiến, không ai nhắc đến việc mọi gia đình đang vui lo cái tết độc lập đầu tiên dù vắng người thân đang hành quân vào mặt trận phía Nam. Số phận từng con người, từng mái nhà chưa bao giờ gắn bó máu thịt với số phận của dân tộc như lúc này...


Gần đến ga, anh em trong toa lại hát vang: "... Cờ giải phóng, phất cao mau thẳng tiến, trời phương Nam dân chúng đang chờ ta!". Xuống ga Bình Định đã có xe ô tô đón sẵn đưa tôi lên Phú Phong gặp anh Nguyễn Sơn. Tôi làm thư ký buổi họp ở Phú Phong, rồi cùng lên An Khê, làm thư ký hội nghị do anh Nguyên Sơn chủ trì. Dự hội nghị này có các anh Nguyễn Chánh, Phạm Kiệt, Trần Lương...


Tôi được phép xem các điện, các báo cáo của Chiến sĩ khu 5 để tổng hợp tình hình quân sự cho anh Nguyễn Sơn. Chỉ hai ngày sau khi quân Pháp gây hấn ở Sài Gòn, đơn vị quân giải phóng Ba Tơ đã vào chiến đấu tại mặt trận cầu Bình Lợi, sau đó nhập với chi đội Nam Long. Sự có mặt của chi đội Nam Long ở Biên Hòa là một cổ vũ lớn đối với nhân dân Nam Bộ nói chung và nhân dân Biên Hòa nói riêng.


Tôi cũng được biết tám cán bộ của Trường quân chính Việt Bắc đã tới Sài Gòn bổ sung kịp thời vào đơn vị vũ trang ở Nam Bộ như anh Đỗ Hy Vọng, Võ Văn Doãn...

Cuối năm 1945, đầu năm 1946, giặc Pháp đánh rộng ra các tỉnh Nam Trung Bộ và Tây Nguyên. Anh Nguyễn Sơn vào nhận chức Chủ tịch Ủy ban kháng chiến miền Nam trong tình hình rất căng thẳng. Anh gật gù nói: "Ngoài Hà Nội, anh Hoàng Văn Thái nắm rất vững diễn biến tình hình phía Nam. Anh nhắc chúng ta phải khẩn trương vào, phải chủ động hơn nữa!". Tôi được theo anh Nguyễn Sơn đến thăm đơn vị Plây Cu (anh Hùng Việt), trung đoàn Bình Định (anh Trần Hoài Ân), chi đội Phú Yên (anh Hữu Thành)... Cùng với các anh trong Ủy ban kháng chiến miền Nam, anh chủ trương tập trung lực lượng đánh sâu vào vùng địch ở Khánh Hòa, tăng cường cán bộ chỉ huy cho các tỉnh Nam Trung Bộ...


Đã hơn 50 năm, kỷ niệm về những ngày Nam tiến đối với tôi vẫn vô cùng sâu sắc!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn