(Ghi theo lời kể của Cựu chiến binh, Anh hùng LLVTND Nguyễn Hồng Mỹ, Nguyên phi công tiêm kích MiG-21, Trung đoàn Không quân 921)
TRẬN ĐÁNH CỦA ĐỒNG ĐỘI "TÌM MỸ TRÊN TRỜI"
Trong ký ức của một người lính phi công tiêm kích, bầu trời Hà Nội những ngày cuối năm 1972 không có màu xanh, chỉ có những quầng lửa của đạn cao xạ và vệt khói trắng của tên lửa SAM-2 đuổi theo pháo đài bay B-52. Ngày 16 tháng 4 năm 1972, tôi nhận lệnh xuất kích từ sân bay dã chiến. Nhiệm vụ của tôi và người biên đội trưởng là đánh chặn một toán máy bay cường kích F-4 Phantom của Mỹ đang bay vào đánh phá cảng Hải Phòng. Ngồi trong buồng lái chiếc MiG-21, tiếng động cơ phản lực gầm rú, tim tôi đập nhanh nhưng cái đầu thì lạnh ngắt. Tốc độ lúc đó lên tới hơn 1.000 km/h, lằn ranh giữa sự sống và cái chết tính bằng phần mười giây.
Khi bay qua mây, tôi phát hiện bốn chiếc F-4 đang dàn đội hình chiến thuật ngay phía dưới. Tôi lập tức báo cáo chỉ huy và được lệnh công kích. Tôi lao chiếc MiG-21 xuống như một mũi tên, áp sát chiếc máy bay đi đầu của Mỹ. Địch phát hiện ra tôi, chúng bắt đầu ngoặt gấp để né tránh và tung ra các bẫy mồi nhiệt nhằm làm nhiễu đầu dò tên lửa của ta. Tôi kéo cần lái, bám đuổi quyết liệt trong một vòng lượn ngửa bụng lên trời. Sức ép trọng lực G lớn đến mức mắt tôi mờ đi, toàn thân bị ghì chặt vào ghế lái. Nhưng mục tiêu đã nằm trong vòng ngắm. Tôi siết cò phóng hai quả tên lửa đối không. Hai vệt chớp lửa bùng lên, chiếc F-4 Mỹ nổ tung thành một quả cầu lửa khổng lồ.
Nhưng ngay lập tức, hai chiếc F-4 khác từ phía sau đã khóa đuôi tôi. Một tiếng nổ dữ dội làm rung chuyển toàn bộ máy bay, buồng lái mất áp suất, khói đen mịt mù và hệ thống lái hoàn toàn tê liệt. Chiếc MiG-21 lao tự do xuống mặt đất. Khống chế máy bay không còn tác dụng, tôi buộc phải kéo cần khẩn cấp để nhảy dù. Chiếc ghế lái bắn tôi ra khỏi máy bay ở độ cao hơn 2.000 mét. Sức gió xé toạc mũ bay, tôi rơi tự do giữa bầu trời đầy đạn pháo cao xạ của chính quân mình đang bắn lên.
Khi chiếc dù bung ra, nhìn xuống dưới, tôi thấy chiếc máy bay thân yêu của mình cắm xuống một cánh đồng và nổ tung. Tôi tiếp đất an toàn trên một ngọn đồi ở Hòa Bình với một cánh tay bị gãy và nhiều vết bầm dập. Người dân địa phương đã lao đến ôm lấy tôi, cho tôi uống ngụm nước ấm. Ngày hôm ấy, tôi mất đi chiếc máy bay, nhưng tôi đã hạ được giặc Mỹ và sống sót để tiếp tục trở lại bầu trời. Mỗi lần nhìn lên khoảng không xanh thẳm hôm nay, tôi lại nhớ về những người đồng đội phi công đã bay đi vào lòng mây và mãi mãi không trở về.



