Bài viết

Ghi theo lời kể của Cựu chiến binh Hoàng Văn Thắng, Trung đoàn 141, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4

BỮA CƠM CHƯA ĂN TRÊN ĐỈNH CAO MA CAO

Lào Cai19/05/2026Đào Thị Bích Ngọc (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận đánh chiếm căn cứ của địch trên cao điểm Ma Cao (giai đoạn Chiến dịch Nguyễn Huệ 1972) là ký ức ám ảnh tôi suốt cả cuộc đời. Đơn vị của tôi nhận lệnh phải dứt điểm mục tiêu này trong vòng hai ngày để mở toang cánh cửa tiến về hướng Bình Long. Địch ở đây phòng thủ rất kiên cố với hệ thống hầm ngầm bê tông cốt thép và các bãi mìn dày đặc. Suốt 24 giờ chiến đấu liên tục, chúng tôi chưa có một hạt cơm nào vào bụng, chỉ uống nước lã ngậm sâm để cầm cự. Bùn đất, máu và mồ hôi quyện chặt vào quần áo rách tả tơi.

Đến trưa ngày thứ hai, sau khi bẻ gãy đợt phản kích lớn của địch, tiếng súng tạm thời im ắng. Anh nuôi của đại đội tranh thủ lúc ngớt đạn, bò qua các giao thông hào để tiếp tế cho mỗi chiến sĩ một nắm cơm nắm nhỏ bằng nắm tay cùng một ít muối vừng. Tôi và cậu em út của tiểu đội tên là Bình ngồi bệt dưới chiến hào, dựa lưng vào thành đất, lôi nắm cơm ra. Bình nhìn nắm cơm, mắt sáng lên, bảo: “Anh Thắng ơi, thắng trận này em về cưới vợ. Người yêu em bảo sẽ nấu cho em một bữa cơm có cá kho tộ thật ngon”. Tôi cười, giục cậu ấy ăn đi để lấy sức chiều đánh tiếp.

Bình vừa đưa nắm cơm lên ngang miệng, chưa kịp cắn miếng nào thì một loạt pháo cối từ trận địa địch lại dội xuống. Tiếng nổ đanh tai hất tung đất đá phủ lên người chúng tôi. Khi khói bom vừa tản, tôi quay sang thì thấy Bình đã đổ gục. Một mảnh pháo găm chính xác vào ngực áo của cậu ấy. Nắm cơm trên tay Bình rơi xuống, lăn long lốc dưới nền đất chiến hào, nhuộm một màu đỏ thẫm của máu. Tôi ôm lấy Bình, điên cuồng gọi tên em nhưng đôi mắt của người chiến sĩ trẻ ấy đã khép lại vĩnh viễn. Cậu ấy hy sinh khi bữa cơm mơ ước vẫn còn dang dở.

Chiều hôm đó, biến đau thương thành hành động, chúng tôi như những con mãnh thú lao lên mặt đất, quét sạch cụm cứ điểm Ma Cao. Chiếc cờ quyết thắng tung bay trên đỉnh cao điểm cũng là lúc tôi quay lại tìm xác Bình. Tôi nhặt nắm cơm vấy máu của em lên, đặt trang trọng bên cạnh ngôi mộ đất dựng vội. Cho đến tận bây giờ, trong mỗi bữa cơm gia đình hòa bình, tôi luôn xới một bát cơm đầy, đặt một đôi đũa để tưởng nhớ đến Bình và những người đồng đội đã ngã xuống khi bụng vẫn còn đói, giữ trọn lời thề bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn