Bài viết

Ghi theo lời kể của Cựu chiến binh Lê Minh Tuấn, Tiểu đoàn bách kích bộ 102, Binh trạm 32, Đoàn 559

CHUYẾN XE KHÔNG KÍNH QUA ĐÈO CÀ TÔNG

Lào Cai19/05/2026Lưu Thị Huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ta hay đọc thơ về tiểu đội xe không kính, nhưng chỉ có những ai trực tiếp ôm vô lăng trên con đường Trường Sơn năm xưa mới hiểu cái giá của hai chữ “không kính”. Vào cuối năm 1969, tôi lái chiếc xe Giải Phóng chở đầy đạn dược và nhu yếu phẩm từ binh trạm hướng vào chiến trường Thừa Thiên. Xe của tôi vốn đã bị mảnh bom văng trúng làm vỡ toang toàn bộ kính chắn gió trước và kính cửa sổ hai bên. Chạy xe ban đêm trong rừng Trường Sơn không có kính giống như việc bạn tự phơi mình trước thiên nhiên dữ dội và lằn ranh sinh tử.

Đêm đó, xe tôi đi qua đèo Cà Tông – một trong những trọng điểm bị máy bay B-52 rải thảm nhiều nhất. Gió rừng Trường Sơn lùa vào buồng lái ù ù như tiếng xay lúa. Gió mang theo bụi đất đỏ buốt rát, táp thẳng vào mắt, vào mặt đau nhói. Tôi phải quấn một chiếc khăn rằn quanh cổ, đeo chiếc kính phi công cũ kỹ để bảo vệ mắt. Chợt cơn mưa rừng ập đến đột ngột. Nước xối xả phun thẳng vào cabin, ướt sũng từ đầu đến chân. Vô lăng trơn trượt, bùn đất từ bánh xe trước bám vào mặt đường biến thành một bãi sình lầy, chỉ một chút sẩy chân là cả xe và người sẽ lao xuống vực sâu ngàn thước.

Nguy hiểm nhất là khi máy bay AC-130 của địch xuất hiện. Chúng săn lùng những vệt đèn gầm của xe ta. Phát hiện tiếng động cơ, địch thả pháo nổ dọc tuyến đường đèo. Một quả bom nổ ngay phía trước, hất tung đất đá vào cabin. Một mảnh đá sắc lẹm găm thẳng vào bắp tay phải của tôi, máu chảy ướt cả tay áo. Đau đớn vô cùng, nhưng tôi biết mình không được phép buông vô lăng. Nếu xe dừng lại, con đường sẽ bị tắc, cả đoàn xe phía sau sẽ làm mồi cho máy bay địch. Tôi cắn chặt môi đến bật máu, dùng tay trái ghì chặt vô lăng, chân đạp ga vượt qua đoạn sạt lở.

Khi đưa được chiếc xe về đến kho an toàn của binh trạm, tôi ngã khuỵu ngay xuống đất vì kiệt sức và mất máu. Đồng đội lao đến băng bó cho tôi, nhìn chiếc xe tả tơi không còn hình thù, họ bảo tôi là thằng liều. Tôi chỉ cười, lính lái xe Trường Sơn ngày ấy ai cũng liều như thế. Chúng tôi không sợ chết, chỉ sợ hàng không ra được tiền tuyến, sợ đồng đội ở phía trước không có đạn để đánh Mỹ. Những chiếc xe không kính ấy đã cùng chúng tôi đi suốt chiều dài cuộc chiến, viết nên huyền thoại về một thế hệ thép trên con đường mòn mang tên Bác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn