(Ghi theo lời kể của Cựu chiến binh Nguyễn Văn Hùng, Đại đội 2, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B)
ĐÊM PHÁO BÔNG TRÊN SÔNG THẠCH HÃN
Mùa hè năm 1972, Quảng Trị trở thành một túi bom khổng lồ. Sông Thạch Hãn ngày ấy không còn màu xanh, dòng nước đỏ quạch vì phù sa và máu của những người lính tuổi mười tám, đôi mươi. Nhiệm vụ của đơn vị tôi là vượt sông trong đêm để tiếp viện cho Thành cổ. Lúc đó, con sông này được mệnh danh là “dòng sông máu” vì pháo từ phía bờ Nam và chiến hạm Mỹ ngoài biển bắn vào liên tục, không lúc nào ngớt. Đêm đó, bầu trời tối đen như mực, chỉ có ánh chớp từ những loạt pháo bầy sáng rực cả một góc trời.
Tôi và cậu bạn thân tên lính mới tên Thành ngồi chung một chiếc xuồng cao su. Thành quê ở Thái Bình, vừa rời ghế nhà trường là viết đơn tình nguyện nhập ngũ bằng máu. Cậu ấy run, hai tay bám chặt vào mạn thuyền. Tôi vỗ vai Thành, bảo: “Cố lên em, qua được bờ bên kia là sống”. Đúng lúc đó, một quả pháo sáng từ phía địch bắn lên, treo lơ lửng trên đầu. Toàn bộ khúc sông hiện ra rõ mồn một như ban ngày. Tiếng pháo bắn thẳng từ các trận địa bắt đầu gầm rú. Mặt nước sông Thạch Hãn bị chấn động bởi những cột nước cao hàng chục mét tung lên từ các vụ nổ liên tiếp.
Chiếc xuồng của chúng tôi bị sóng đánh lật nhào. Tôi rơi xuống nước, ngụm một ngụm nước sực mùi thuốc súng và khét lẹt. Khi ngoi lên, tôi thấy Thành đang chới với. Cậu ấy không biết bơi. Giữa làn đạn xé không khí bôm bốp, tôi lao đến túm lấy cổ áo Thành, cố sức kéo cậu ấy vào hướng bờ Bắc. Nhưng một loạt đạn đại liên từ chiếc tàu tuần tiễu của địch quét qua. Tôi cảm thấy một lực mạnh hất tung cả hai đứa. Thành lịm đi trên tay tôi, máu từ ngực cậu ấy tuôn ra, hòa vào dòng nước sông.
Trước khi nhắm mắt, Thành chỉ kịp thầm thì: “Anh ơi, nhắn mẹ em…”. Cậu ấy chưa kịp nói hết câu thì dòng nước xiết đã cuốn Thành đi. Tôi bất lực nhìn bóng cậu ấy chìm dần dưới ánh sáng nhạt nhòa của quả pháo sáng vừa tắt. Đêm đó, hàng trăm người lính như Thành đã nằm lại dưới đáy sông Thạch Hãn. Cho đến tận bây giờ, mỗi dịp tháng Bảy trở lại Quảng Trị, tôi và những người đồng đội còn sống vẫn thả hoa xuống dòng sông này. Chúng tôi gọi đó là những bông hoa của hòa bình, đổi bằng xương máu của những người con đã gửi lại tuổi thanh xuân ở tuổi đôi mươi.



