Bài viết

(Ghi theo lời kể của Nữ cựu chiến binh Vũ Minh Nghĩa, Nguyên chiến sĩ Biệt động Sài Gòn, Đội F100)

BỨC THƯ TÌNH TRONG HŨ GẠO BIỆT ĐỘNG

Lào Cai19/05/2026Lý Văn Thông (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lính biệt động giữa lòng Sài Gòn những năm trước 1968 giống như những bóng ma đi về trong lòng địch. Chúng tôi sống hợp pháp với đủ mọi ngành nghề: thợ cắt tóc, người đạp xích lô, cô hàng xén… nhưng đêm xuống là đi đưa thư từ, vận chuyển vũ khí hoặc tham gia vào những trận đánh chớp nhoáng khiến quân địch ăn không ngon, ngủ không yên. Cuộc sống ấy đòi hỏi một cái đầu cực kỳ tỉnh táo và một trái tim phải giấu kín mọi cảm xúc cá nhân. Tôi và anh Chính – người đồng đội cùng đội biệt động – thầm thương trộm nhớ nhau qua những lần phối hợp giao nhận tài liệu mật.

Giữa lằn ranh sinh tử, chúng tôi chưa từng một lần dám nắm tay nhau trên phố, bởi một cử chỉ sơ hở nhỏ nhất cũng có thể làm lộ cả đường dây. Tình yêu của những người lính biệt động ngày ấy được gửi gắm qua những bức thư nhỏ bằng ngón tay, viết bằng mực vô hình trên giấy pơ-luya, được cuộn chặt rồi giấu dưới đáy hũ gạo của một cơ sở cách mạng vùng ven. Đêm trước chiến dịch Mậu Thân 1968, đội của tôi nhận lệnh tấn công vào Dinh Độc Lập. Đó là một trận đánh trực diện, biết chắc là một đi không trở lại. Anh Chính đi qua chỗ tôi, chỉ kịp nhét vào túi áo tôi một mảnh giấy nhỏ rồi bước nhanh vào bóng tối.

Trận đánh nổ ra khốc liệt, tiếng súng cực nhanh AK và súng b40 vang động cả trung tâm Sài Gòn. Đơn vị chúng tôi bị bao vây cô lập giữa bốn bề xe bọc thép và quân chi viện của địch. Các đồng đội lần lượt ngã xuống. Anh Chính bị trúng đạn hỏa lực vào ngực khi đang cố che chắn cho một nữ chiến sĩ băng bó vết thương. Trước khi địch ập vào bắt sống những người còn lại, tôi kịp nuốt mảnh giấy của anh vào bụng. Tôi bị bắt, bị tra tấn dã man tại nhà tù Thủ Đức, nhưng tinh thần tôi không hề suy sụp vì tôi biết anh đã hy sinh một cách anh dũng.

Mảnh giấy ấy, sau này tôi chép lại từ trí nhớ của mình khi ở trong tù. Anh viết vỏn vẹn: “Nghĩa ơi, nếu ngày mai anh không còn nữa, em hãy sống cả phần của anh nhé. Hẹn gặp nhau ngày Sài Gòn hoàn toàn giải phóng”. Hòa bình lập lại, tôi trở về với cơ thể mang đầy thương tích của đòn thù, tìm về hũ gạo năm xưa của căn nhà cơ sở. Hũ gạo ấy nay đã không còn, nhưng bức thư tình viết bằng máu và niềm tin ngày ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng tù đày, nhắc nhở tôi về một thế hệ đã yêu và chiến đấu hiến dâng tất cả cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn