GIA ĐÌNH LÊ THỊ RIÊNG: HAI LẦN TIỄN BIỆT, TRỌN KIẾP HY SINH
Trong những trang sử vàng của "thời hoa lửa", có những sự hy sinh không chỉ đo bằng máu xương nơi chiến trường, mà đo bằng những cuộc chia ly đẫm nước mắt của tình mẫu tử, tình phu thê. Câu chuyện về gia đình bà Lê Thị Riêng - "Bông hồng thép" của phụ nữ miền Nam - là một bản bi ca hào hùng như thế.
Năm 1954, giữa Chiến khu Đ gian khổ, một đám cưới giản dị đã diễn ra. Chú rể là ông Lê Trọng Tam (Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chính tỉnh Rạch Giá), cô dâu là bà Lê Thị Riêng (Phó Hội trưởng Phụ nữ cứu quốc miền Đông). Không có xe hoa, pháo cưới, họ về bên nhau bằng tình yêu đôi lứa hòa quyện với tình yêu Tổ quốc. Hạnh phúc ấy đơm hoa kết trái với sự ra đời của hai người con trai. Nhưng giữa thời loạn lạc, niềm vui sum họp gia đình là điều quá đỗi xa xỉ.Năm 1960, lửa cách mạng bùng lên dữ dội. Để toàn tâm toàn ý lo cho đại cuộc và bảo vệ giọt máu của mình, bà Lê Thị Riêng đã phải đưa ra quyết định đau đớn nhất của một người mẹ: Gửi hai con còn thơ dại ra Bắc học tập. Giây phút tiễn con đi, người mẹ ấy đã nuốt ngược nước mắt vào trong, dặn dò các con cố gắng học giỏi để chờ ngày Bắc - Nam sum họp. Bà không hề biết rằng, đó là lần cuối cùng bà được nhìn thấy núm ruột của mình. Đó là cuộc chia ly vĩnh viễn.Khi nỗi nhớ con còn chưa nguôi ngoai, tin dữ từ chiến trường ập đến: Ông Lê Trọng Tam - người chồng, người đồng chí thân yêu của bà đã anh dũng hy sinh. Gánh nặng non sông và nỗi đau mất chồng đè nặng lên vai người phụ nữ nhỏ bé. Nhưng bà không gục ngã. Bà biến đau thương thành hành động, tiếp tục lao vào sào huyệt địch, lãnh đạo phong trào phụ nữ Sài Gòn - Gia Định với khí phách kiên cường.Đêm mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, trên đường phố Sài Gòn (gần bến xe Chợ Lớn), kẻ thù đã hèn hạ sát hại bà cùng nhiều đồng chí khác. Bà Lê Thị Riêng ngã xuống khi ước mơ đoàn tụ với các con vẫn còn dang dở. Cả một gia đình: Cha hy sinh, Mẹ ngã xuống, các con phải lớn lên trong nỗi nhớ thương cha mẹ khôn nguôi. Đó là cái giá của Độc lập - Tự do.Hôm nay, đứng dưới bầu trời hòa bình, thế hệ trẻ chúng con xin nghiêng mình trước sự hy sinh vĩ đại của gia đình bà. Hạnh phúc bình dị của mỗi gia đình hôm nay được đánh đổi bằng sự chia ly của biết bao gia đình thế hệ trước. Câu chuyện về gia đình bà sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm và soi đường, nhắc nhở đoàn viên, thanh niên Khoa Kỹ thuật Cơ khí, Trường Đại học Kỹ thuật - Công nghệ Cần Thơ sống xứng đáng với những gì cha anh đã gửi gắm.



