Gia đình nghèo
Những năm tháng chiến tranh gian khổ, ở một vùng quê ven sông có chàng trai tên Bình. Gia đình làm ruộng nghèo khó, nhưng khi đất nước cần, Bình đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong, rời quê hương khi vừa tròn mười tám tuổi. Đơn vị của Bình được giao nhiệm vụ giữ thông tuyến đường vận tải chiến lược. Con đường chạy qua rừng sâu, đèo dốc hiểm trở, ngày đêm bị bom đạn đánh phá. Hố bom sâu hoắm, đất đá sạt lở liên tục, nhưng cứ sau mỗi trận bom, cả đơn vị lại nhanh chóng ra đường khắc phục để xe kịp hành quân. Bình là người ít nói nhưng rất gan dạ. Mỗi khi đoàn xe chuẩn bị vượt qua đoạn đường nguy hiểm trong đêm tối, anh thường cầm bó đuốc đứng ở đầu cua để ra hiệu. Ánh lửa đỏ rực cháy bập bùng giữa gió rừng, soi sáng cả một góc trời đêm, như một bông hoa lửa không bao giờ tắt. Một đêm mưa lớn, đất đá từ sườn núi bất ngờ đổ xuống chắn kín mặt đường. Nếu không thông xe kịp, đoàn xe chở lương thực và thuốc men sẽ bị chậm trễ. Không ai bảo ai, Bình cùng đồng đội lập tức lao vào dọn đất, khiêng đá, kéo cây suốt đêm trong mưa lạnh. Đến gần sáng, con đường dần được khai thông. Tiếng động cơ xe từ xa vang lên, báo hiệu đoàn xe đã đến. Bình lại cầm bó đuốc đứng ở vị trí quen thuộc, dẫn từng chiếc xe vượt qua an toàn trong ánh sáng leo lét giữa núi rừng. Khi đoàn xe cuối cùng đi qua, cả đội mới tạm dừng tay. Ai cũng mệt rã rời nhưng ánh mắt đầy tự hào vì đã hoàn thành nhiệm vụ. Họ hiểu rằng mỗi con đường thông suốt là một phần đóng góp cho chiến thắng chung của dân tộc. Sau ngày hòa bình, Bình trở về quê tiếp tục cuộc sống bình dị. Nhưng ký ức về những đêm không ngủ giữa bom đạn, về ngọn đuốc rực sáng giữa rừng sâu vẫn luôn còn mãi. Câu chuyện hoa lửa thời xưa là minh chứng cho tinh thần quả cảm, sự hy sinh thầm lặng và lòng yêu nước sâu sắc của thế hệ cha anh đi trước.



