Anh hùng Lực lượng vũ trang

Gia đình tự hào khi anh cắm cờ Him Lam

Bài viết tái hiện cuộc đời và những chiến công tiêu biểu của Anh hùng, liệt sĩ Trần Can – người chiến sĩ đã chiến đấu dũng cảm trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Từ những trận đánh ác liệt đến khoảnh khắc cắm lá cờ Quyết chiến – Quyết thắng trên cứ điểm Him Lam, câu chuyện làm nổi bật tinh thần quả cảm và sự hy sinh cao cả của người lính Điện Biên.

Nghệ An24/08/2026Phường Vũng Áng (Phường Vũng Áng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Gia đình tự hào khi anh cắm cờ Him Lam

Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, có những người lính tuy tuổi đời còn trẻ nhưng đã để lại dấu ấn lớn lao bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh. Trần Can là một trong những người như thế. Từ những trận đánh ở Tây Bắc đến Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông luôn thể hiện tinh thần kiên cường, góp phần cùng đồng đội tạo nên những chiến thắng quan trọng.

Trần Can sinh ra tại Sơn Thành, Yên Thành, Nghệ An. Năm 1951, ông nhập ngũ và gia nhập Đại đoàn 312. Trong môi trường quân đội, ông không ngừng rèn luyện và trưởng thành.

Một năm sau, ông tham gia Chiến dịch Tây Bắc trong đội hình Trung đoàn 209. Tại trận đánh Bản Hoa, Trần Can được giao nhiệm vụ xung kích. Ông sử dụng thủ pháo tiêu diệt ụ súng địch, tạo điều kiện cho đơn vị tiến công.

Trận đánh diễn ra ác liệt. Khi tiểu đội bị thương vong, Trần Can vẫn không lùi bước. Ông phối hợp với các chiến sĩ ở tiểu đội khác, trực tiếp dẫn đầu tổ chiến đấu tiêu diệt ba ụ súng, đánh vào sở chỉ huy, bắt sống 22 tên địch và thu 17 khẩu súng.

Qua những trận chiến như vậy, Trần Can ngày càng thể hiện khả năng chỉ huy. Ông trở thành một trong những tiểu đội trưởng xuất sắc của Tiểu đoàn 130, Trung đoàn 209.

Cuối năm 1953, cuộc chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu. Trần Can cùng đồng đội được giao nhiệm vụ mở đường và kéo pháo vào trận địa.

Đưa pháo qua núi rừng là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn. Mỗi khẩu pháo cần rất nhiều người phối hợp. Đường đi hiểm trở, máy bay địch liên tục đánh phá, khiến công việc càng trở nên nguy hiểm.

Ngày 17-1-1954, Trung đoàn 209 bắt đầu kéo pháo từ Tuần Giáo. Sau 10 ngày đêm, 12 khẩu pháo được đưa vào trận địa. Tuy nhiên, sau khi Bộ Chỉ huy Chiến dịch quyết định thay đổi phương án, quân ta phải kéo pháo ra.

Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, năm khẩu pháo do Tiểu đoàn 130 phụ trách gặp nguy hiểm. Máy bay địch phát hiện và ném bom napalm làm cỏ cháy đỏ rực. Pháo địch tiếp tục bắn chặn đường.

Trần Can lập tức dẫn đầu trung đội xông ra kéo pháo. Các chiến sĩ khác cũng cùng nhau hỗ trợ. Trong lúc bình thường, việc kéo một khẩu pháo đã rất khó khăn, nhưng trước nguy hiểm, mọi người vẫn quyết tâm đưa pháo ra khỏi khu vực bị đánh phá.

Sau nhiệm vụ, Trung đoàn 209 có 25 chiến sĩ hy sinh và 95 người bị thương. Đây là sự mất mát lớn nhưng cũng cho thấy quyết tâm của bộ đội trong quá trình chuẩn bị cho trận đánh quyết định.

Ngày 13-3-1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ mở màn bằng trận Him Lam. Tiểu đoàn 130 của Trần Can được giao nhiệm vụ đánh chiếm mỏm 3.

Đúng 17 giờ, pháo binh ta đồng loạt khai hỏa. Sau đó, bộ binh tiến lên mở cửa qua hàng rào. Đại đội 366 của Trần Can xung phong đánh chiếm tiền duyên.

Quân ta tiến lên mỏm 3 nhưng gặp hỏa lực mạnh từ lô cốt số 6. Trần Can cùng đồng đội tiếp tục chiến đấu, từng bước vượt qua sự chống trả.

Cuối cùng, cứ điểm Him Lam bị quân ta làm chủ. Lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” được cắm trên nóc lô cốt chỉ huy. Đây là thắng lợi đầu tiên của quân ta trong chiến dịch, tạo khí thế quan trọng cho những trận đánh tiếp theo.

Trần Can sau đó vẫn tiếp tục tham gia chiến đấu. Ông không dừng lại sau thắng lợi Him Lam mà tiếp tục cùng đồng đội tiến về mục tiêu cuối cùng.

Ngày 7-5-1954, ông hy sinh. Cũng chính ngày đó, quân ta giành thắng lợi hoàn toàn tại Điện Biên Phủ.

Trần Can đã đi qua một chặng đường chiến đấu không dài nhưng đầy ý nghĩa. Ông trưởng thành từ một người lính trẻ thành một tiểu đội trưởng giàu kinh nghiệm và cuối cùng hy sinh trong ngày lịch sử.

Câu chuyện về Trần Can cho thấy chiến thắng của dân tộc được tạo nên từ sự đóng góp của từng người lính. Họ có thể chỉ là những con người bình thường, nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng cống hiến tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn