Anh hùng Lực lượng vũ trang

Gia nhập đội thiếu niên

Sau những ngày mùa thu năm 1945, cuộc sống ở Quỳnh Đôi dần có những đổi thay. Những tổ chức đoàn thể được củng cố, thanh niên có tổ chức của thanh niên, phụ nữ có tổ chức của phụ nữ, còn trẻ em cũng bắt đầu được tập hợp để học tập, vui chơi và tham gia những công việc phù hợp với lứa tuổi.

Nghệ An22/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Gia nhập đội thiếu niên

Sau những ngày mùa thu năm 1945, cuộc sống ở Quỳnh Đôi dần có những đổi thay. Những tổ chức đoàn thể được củng cố, thanh niên có tổ chức của thanh niên, phụ nữ có tổ chức của phụ nữ, còn trẻ em cũng bắt đầu được tập hợp để học tập, vui chơi và tham gia những công việc phù hợp với lứa tuổi.

Cu Nâu nghe các anh chị lớn nói về đội thiếu niên thì thích lắm.

Một buổi chiều, cậu chạy về hỏi cha:

— Cha ơi, con có được vào đội thiếu niên không?

Cha nhìn con rồi cười:

— Nếu con muốn tham gia thì phải chăm ngoan, nghe lời người phụ trách và biết giúp đỡ mọi người.

Cu Nâu gật đầu thật mạnh.

Ngày đầu đến buổi sinh hoạt, cậu mặc chiếc áo đã cũ nhưng được cha giặt sạch sẽ. Cậu đứng giữa những bạn nhỏ khác, vừa hồi hộp vừa háo hức.

Người phụ trách hướng dẫn các em xếp hàng, tập những bài hát, học cách giữ gìn kỷ luật và giúp đỡ gia đình.

Cu Nâu chăm chú nghe từng lời.

Điều khiến cậu thích nhất là được cùng các bạn làm những công việc có ích cho làng. Khi thì quét dọn sân đình, lúc giúp nhặt rác trên đường làng, khi lại cùng các bạn đến thăm hỏi một gia đình có người gặp khó khăn.

Công việc không lớn, nhưng mỗi lần hoàn thành, Cu Nâu đều cảm thấy mình đã làm được một điều có ích.

Một hôm, người phụ trách hỏi:

— Các em tham gia đội để làm gì?

Mỗi bạn trả lời một cách.

Có bạn nói để được vui chơi.

Có bạn nói để được học hát.

Đến lượt Cu Nâu, cậu suy nghĩ rồi nói:

— Cháu muốn học để sau này giúp được cha và giúp được làng.

Mọi người bật cười, nhưng người phụ trách lại gật đầu:

— Đó là một suy nghĩ rất tốt.

Từ ngày gia nhập đội thiếu niên, Cu Nâu dần trở nên mạnh dạn hơn. Cậu biết sống tập thể, biết nhường nhịn bạn bè và biết rằng một việc nhỏ nếu nhiều người cùng làm thì cũng có thể tạo nên kết quả lớn.

Những buổi sinh hoạt ấy cũng mở ra cho cậu một thế giới mới. Ngoài những bài học ở lớp, cậu còn học cách yêu quê hương qua những câu chuyện về lịch sử dân tộc, về những người đã hy sinh cho đất nước.

Mỗi buổi sinh hoạt kết thúc, những đứa trẻ lại ríu rít trở về theo từng con đường làng.

Cu Nâu thường đi chậm hơn một chút.

Cậu nhìn lá cờ tung bay trước sân đình, rồi nhớ lời cha:

“Làm việc gì cũng phải có trách nhiệm.”

Có lẽ chính từ những buổi sinh hoạt thiếu niên giản dị ấy, Cu Nâu bắt đầu học được những bài học đầu tiên về tinh thần tập thể, kỷ luật và trách nhiệm với cộng đồng.

Tuổi thơ của cậu vẫn nghèo, vẫn phải chăn trâu và phụ giúp gia đình, nhưng từ đây, cậu đã có thêm một mái nhà tinh thần: đội thiếu niên của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn