“Giá như đoạn đường dài thêm chút nữa”
Đằng sau hình ảnh một người lính bay quả cảm, một vị tướng chỉ huy với phong cách làm việc nghiêm túc, Trung tướng, Anh hùng phi công Phạm Tuân, nguyên Chủ nhiệm Tổng cục Công nghiệp quốc phòng còn được biết đến bởi khiếu hài hước thiên bẩm...
Đằng sau hình ảnh một người lính bay quả cảm, một vị tướng chỉ huy với phong cách làm việc nghiêm túc, Trung tướng, Anh hùng phi công Phạm Tuân, nguyên Chủ nhiệm Tổng cục Công nghiệp quốc phòng còn được biết đến bởi khiếu hài hước thiên bẩm. Dù ở hoàn cảnh nào, khi cần ông đều có thể khiến người khác bật cười. Câu chuyện sau đây là một ví dụ.
Năm 1978, đang ở Liên Xô (trước đây) chuyển loại bay vũ trụ thì ông được lệnh rời đơn vị huấn luyện về Mát-xcơ-va, cùng các đại biểu anh hùng, thanh niên ưu tú trong nước và đang học tập trên các nước bạn, sang Cu-ba dự Festival Thanh niên, sinh viên thế giới lần thứ 11. Đoàn Việt Nam tham dự Festival lần này có khoảng trên dưới hai trăm đại biểu. Lễ khai mạc diễn ra tại sân vận động lớn tại trung tâm thủ đô La Ha-ba-na với sự tham gia của hơn 18 nghìn người đến từ 145 quốc gia và vùng lãnh thổ. Đoàn đại biểu thanh niên Việt Nam tham gia đầy đủ, tích cực các hoạt động tại liên hoan và để lại những ấn tượng sâu sắc trong lòng bạn bè quốc tế.
Trung tướng Phạm Tuân kể, hồi ấy, Việt Nam vừa chiến thắng đế quốc Mỹ sừng sỏ nên được bạn bè thế giới rất quan tâm. Đặc biệt, các anh hùng quân đội như: Đoàn Sinh Hưởng, Trịnh Tố Tâm, Phan Văn Quý và ông là trung tâm trong nhiều hoạt động... Những ngày diễn ra liên hoan, các ông thường xuyên được đi nói chuyện với bạn bè quốc tế về thành tích trong chiến đấu bảo vệ Tổ quốc của mình.
Thời gian diễn ra liên hoan, có rất nhiều kỷ niệm nhưng có một chuyện vui mà mọi người trong đoàn thỉnh thoảng khi hội họp vẫn không quên nhắc lại. Số là hôm khai mạc liên hoan, do đứng tại sân vận động quá lâu, khoảng 4-5 tiếng đồng hồ, nên có cô gái tên Hà, là một sinh viên Việt Nam đang học tại Mát-xcơ-va bị ngất xỉu. Đứng bên cạnh có mấy anh em thanh niên, trong đó có cả Trung tá, phi công Phạm Tuân. Nhưng do phần lớn đều chưa vợ con, lại bất ngờ nên anh nào anh nấy lóng nga lóng ngóng. Phạm Tuân hồi bấy giờ cũng nặng gần 80kg, vội xốc tới bế cô Hà chạy phăng phăng một đoạn khoảng 500m từ vị trí đoàn Việt Nam ra xe cấp cứu. Khi bộ phận y tế mang được cáng ra thì ông cũng vừa đến nơi. Chuyển cô Hà vào xe cấp cứu xong xuôi trở lại vị trí tập kết, rất nhiều phóng viên quốc tế đến phỏng vấn ông:
- Anh nghĩ gì trong khi bế cô ấy chạy
như vậy?
- Tôi nghĩ, giá như đoạn đường dài thêm chút nữa nhỉ!
“Chắc không ai nghĩ tôi sẽ trả lời như vậy nên tất cả đều sững lại vài giây, sau đó mới bật cười vui vẻ. Tất nhiên đấy là tôi nói vui thế thôi, chứ lúc đó chỉ lo cứu người chứ ai còn nghĩ được gì!”-Trung tướng Phạm Tuân cười nói.



