Giá Súng Bằng Đồng Bằng Sắt
Câu chuyện bi tráng về người chiến sĩ trẻ Bế Văn Đàn, người đã đưa hai vai mình làm giá súng cho đồng đội bắn vào đồn giặc, chấp nhận hy sinh thân mình để giữ vững mũi tấn công quyết định của đại đội.
Vào tháng 12 năm 1953, trong bối cảnh quân ta đang siết chặt vòng vây chuẩn bị cho chiến dịch Điện Biên Phủ, đại đội của Bế Văn Đàn nhận lệnh bao vây và chặn đánh một cánh quân tinh nhuệ của Pháp rút lui tại thung lũng Mường Pồn (Lai Châu). Địch điên cuồng chống trả, chúng huy động pháo binh và máy bay dội bom dữ dội xuống trận địa của ta nhằm mở đường máu tháo chạy.
Trận đấu súng diễn ra vô cùng ác liệt và không cân sức. Nhiều chiến sĩ của ta đã anh dũng hy sinh, quân số đại đội tổn thất nặng nề. Lúc này, Bế Văn Đàn là một chiến sĩ liên lạc, vừa chạy qua làn mưa đạn để truyền mệnh lệnh của chỉ huy, vừa trực tiếp cầm súng chiến đấu bên cạnh đồng đội.
Khi tiếng súng của địch càng lúc càng gần, khẩu trung liên (súng máy) của đồng chí Chu Văn Pù — hỏa lực mạnh nhất còn lại của tiểu đội — bỗng đột ngột im bặt. Bế Văn Đàn lao đến bên cạnh thì thấy anh Pù đang loay hoay trong bất lực. Địa hình nơi họ đang bám trụ là một bãi đất trống, đất đá bị cày xới, không có một công sự hay điểm tựa nào để đặt càng súng. Súng trung liên nếu không có bệ đỡ cố định thì khi bắn sẽ bị giật rất mạnh, đạn bay chệch hướng và không thể áp chế được quân thù.
Nhìn thấy quân Pháp đang nghênh ngang kháo nhau tiến lên, phía sau đồng đội đang phải nấp dưới hố bom chịu trận, Bế Văn Đàn không một giây chần chừ. Anh lao lên trước, hai tay ôm lấy hai càng sắt của khẩu súng máy, rồi dõng dạc hét lớn:
"Anh Pù! Đặt súng lên vai tôi mà bắn! Kẻ thù đến kìa, bắn chết chúng nó đi!"
Anh Pù khựng lại, đôi tay run rẩy không dám siết cò. Làm sao anh có thể bắn khi họng súng đỏ lửa chớp nhoáng ngay sát tai đồng đội, và sức giật khủng khiếp của khẩu súng sẽ xé nát đôi vai bằng xương bằng thịt ấy?
Thấy đồng đội do dự, Bế Văn Đàn nghiêm nét mặt, ánh mắt rực lửa căm thù, anh quát to:
"Kẻ thù trước mặt, đồng đội đang hy sinh! Thương tôi thì bắn chết chúng nó đi! Bắn!"
Mệnh lệnh từ trái tim người chiến sĩ làm anh Pù bừng tỉnh. Anh nghiến răng, đặt nòng súng trung liên lên hai vai của Bế Văn Đàn và bóp cò. Đoành! Đoành! Đoành! Từng loạt đạn đanh thép trút thẳng vào đội hình quân Pháp, quật ngã hàng chục tên giặc, bẻ gãy đợt phản công của chúng.
Sức giật và hơi nóng từ nòng súng liên tục nện xuống thân hình gầy gò của Bế Văn Đàn. Máu từ hai tai anh rỉ ra vì tiếng nổ quá lớn, hai vai bầm dập và bỏng rát. Nhưng người chiến sĩ ấy vẫn đứng vững như một pho tượng đá, hai tay ghì chặt càng súng, làm bệ đỡ kiên cường cho đến viên đạn cuối cùng.
Giữa trận địa khói bom mù mịt, một loạt đạn súng trường của những tên giặc sống sót bắn trả đã trúng vào ngực Bế Văn Đàn. Anh ngã xuống đất mẹ khi vòng vây của địch vừa bị đập tan. Ở tuổi 22, anh đã hóa thân thành một giá súng bất tử.
Bế Văn Đàn ngã xuống trong những ngày đầu của mùa đông năm ấy, nhưng tinh thần "Lấy thân mình làm giá súng" của anh đã thổi một ngọn lửa ý chí ngút ngàn vào toàn quân, đưa chiến dịch đi đến thắng lợi hoàn toàn. Câu chuyện thời hoa lửa của anh mãi là bài ca kiêu hùng về tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh, một biểu tượng vĩ đại về tình đồng đội và sự hy sinh quên mình vì độc lập tự do.



