Giá súng máu
Tháng 3 năm 1954, chiến trường Điện Biên Phủ bước vào những ngày ác liệt nhất. Khắp thung lũng, tiếng pháo dội vang, đất trời rung chuyển, khói súng cuộn lên từng đợt như che kín cả bầu trời. Trong đội hình xung kích tiến vào cứ điểm Him Lam đêm ấy có một người lính trẻ – Phan Đình Giót – người sau này đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm.
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở Hà Tĩnh, anh lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong ách đô hộ. Khi cách mạng gọi tên, anh lên đường ra trận với một ước nguyện giản dị: đánh giặc để quê hương được bình yên. Ít ai ngờ rằng, chính người lính giản dị ấy lại viết nên một trang sử chói lọi giữa chiến trường Điện Biên.
Đêm 13 rạng sáng 14 tháng 3, đơn vị anh nhận lệnh tấn công cứ điểm Him Lam – một trong những vị trí phòng thủ kiên cố nhất của quân Pháp. Khi pháo ta vừa dứt, bộ đội lập tức xung phong. Nhưng địch chống trả quyết liệt. Từ các lô cốt, hỏa lực địch bắn ra dày đặc, từng loạt đạn như xé toạc không gian, chặn đứng bước tiến của ta.
Phan Đình Giót cùng đồng đội lao lên trong làn đạn. Anh bị thương, máu thấm ướt áo, nhưng vẫn không dừng lại. Trước mặt anh là một lô cốt kiên cố, nơi phát ra những loạt đạn dữ dội đang ghìm chặt cả mũi tiến công. Nếu không tiêu diệt được hỏa điểm này, đồng đội phía sau sẽ tiếp tục bị chặn lại, thương vong sẽ còn tăng lên.
Anh bò từng chút một về phía lô cốt, trong tiếng đạn rít sát bên tai. Một chiến sĩ bên cạnh ngã xuống. Rồi thêm một người nữa. Không khí như đặc lại bởi khói súng và mùi thuốc đạn. Khoảnh khắc ấy, anh hiểu rằng không còn thời gian để chần chừ.
Phan Đình Giót ôm bộc phá lao lên, nhưng hỏa điểm vẫn chưa bị dập tắt hoàn toàn. Đạn vẫn bắn ra dữ dội. Giữa lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết, anh đưa ra một quyết định không ai có thể thay thế.
Anh dùng chính thân mình… lao vào lỗ châu mai.
Một tiếng hô vang lên giữa chiến trường:
– Quyết tiêu diệt địch!
Rồi trong tích tắc, họng súng im bặt.
Sự hy sinh của anh đã mở toang cánh cửa tiến công. Đồng đội phía sau ào lên như thác lũ, nhanh chóng tiêu diệt cứ điểm Him Lam. Trận đánh mở màn thắng lợi, tạo đà cho toàn chiến dịch Điện Biên Phủ đi đến thắng lợi cuối cùng.
Nhưng giữa niềm vui chiến thắng ấy, người lính trẻ năm nào đã nằm lại nơi chiến trường. Anh không trở về, không kịp mang theo những ước mơ giản dị của đời mình. Chỉ để lại một câu chuyện – câu chuyện về lòng dũng cảm vượt lên trên cả sự sống.
Nhiều năm sau, khi nhắc đến chiến thắng Điện Biên Phủ, người ta không chỉ nhớ đến một chiến công “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, mà còn nhớ đến những con người đã làm nên chiến thắng ấy bằng chính máu thịt của mình. Phan Đình Giót là một trong số đó – một con người bình dị nhưng đã làm nên điều phi thường.
Giữa chiến trường năm ấy, có một thân người đã chặn đứng làn đạn. Có một sự hy sinh đã mở đường cho chiến thắng. Và có một cái tên đã sống mãi cùng lịch sử:
Phan Đình Giót – người đã lấy thân mình làm giá súng, để Tổ quốc bước tiếp về phía tự do



