Cựu chiến binh

GIÁ TRỊ CỦA BÌNH YÊN

Rồi một ngày, tiếng động dữ dội cũng thưa dần. Những bông “hoa lửa” tắt đi, để lại trên đất những vết tích khó quên. Nhưng từ đó, những mầm xanh bắt đầu nhú lên. Làng tôi lại nghe tiếng trẻ con cười, tiếng gió lùa qua ruộng lúa. Cha tôi trở về vào một buổi sáng mùa thu. Ông gầy đi, rám nắng hơn, nhưng ánh mắt vẫn sáng. Tôi chạy ào ra ôm lấy ông. Khi ấy tôi biết, thời hoa lửa đã qua, và chúng tôi – những con người nhỏ bé – đã lớn lên từ chính những ngày tháng ấy. Bởi đôi khi, phải đi qua lửa, con

Hải Phòng28/02/2026Hồng Hà (Phường Hồng Bàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm đó, bầu trời quê tôi không còn trong xanh như trước. Những vệt khói xám kéo dài qua rặng tre cuối làng, nơi cánh đồng lúa đang thì con gái. Người ta gọi đó là “thời hoa lửa” – khi đất trời nở ra những bông hoa bằng khói và lửa, rực đỏ nhưng đau thương. Tôi khi ấy chỉ là một cậu bé mười sáu tuổi. Buổi sáng không còn là tiếng gà gáy hay tiếng mẹ gọi ăn cơm, mà là tiếng bước chân vội vã và những ánh mắt lo âu. Cha tôi khoác lên mình bộ áo đã sờn vai, dặn tôi ở nhà phải thay ông chăm sóc mẹ và em gái. Ông xoa đầu tôi, bàn tay chai sần nhưng ấm lạ thường. “Con trai phải mạnh mẽ, Minh à.” Tôi gật đầu, dù cổ họng nghẹn lại. Những ngày sau đó, làng tôi thay đổi. Người lớn đào hầm trú, thanh niên thay nhau canh gác. Đêm xuống, ánh lửa phía xa hắt lên bầu trời một màu cam rực. Nó đẹp theo cách kỳ lạ – như hoa phượng mùa hạ – nhưng ai cũng biết đó không phải vẻ đẹp của bình yên. Tôi học cách trưởng thành giữa những ngày như thế. Tôi gánh nước, chẻ củi, trông em học bài dưới ngọn đèn dầu leo lét. Mẹ tôi vẫn giữ thói quen kể chuyện mỗi tối, về những mùa lúa bội thu, về hội làng đông vui. Mẹ nói rồi mọi chuyện sẽ qua, như cơn mưa rồi cũng tạnh. Một buổi chiều, khi nắng nhạt dần trên cánh đồng, tin cha tôi gửi về. Ông vẫn bình an. Lá thư ngắn ngủi, chữ viết nguệch ngoạc nhưng đầy niềm tin. Ông bảo nơi ông đứng cũng có hoa – không phải hoa lửa, mà là những bông hoa dại mọc giữa đất khô, vẫn vươn lên dù gió bụi. Tôi mang lá thư ra bờ sông đọc lại nhiều lần. Nước chảy lặng lẽ, phản chiếu bầu trời đã bớt khói hơn trước. Tôi chợt hiểu, giữa thời hoa lửa, điều giữ con người ta đứng vững không phải là sự mạnh mẽ bề ngoài, mà là niềm tin vào ngày mai. Rồi một ngày, tiếng động dữ dội cũng thưa dần. Những bông “hoa lửa” tắt đi, để lại trên đất những vết tích khó quên. Nhưng từ đó, những mầm xanh bắt đầu nhú lên. Làng tôi lại nghe tiếng trẻ con cười, tiếng gió lùa qua ruộng lúa. Cha tôi trở về vào một buổi sáng mùa thu. Ông gầy đi, rám nắng hơn, nhưng ánh mắt vẫn sáng. Tôi chạy ào ra ôm lấy ông. Khi ấy tôi biết, thời hoa lửa đã qua, và chúng tôi – những con người nhỏ bé – đã lớn lên từ chính những ngày tháng ấy. Bởi đôi khi, phải đi qua lửa, con người ta mới hiểu giá trị của bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn