Bài viết

Giặc còn thì con chưa thể ở nhà

Ninh Bình11/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, ở một ngôi làng nhỏ ven sông thuộc miền Bắc, có cô gái tên Mai nổi tiếng xinh đẹp và hát hay. Nhưng thay vì chọn cuộc sống bình yên nơi quê nhà, Mai viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi vừa tròn mười chín tuổi. Ngày lên đường, mẹ cô ôm con gái khóc suốt bên bến sông. Mai chỉ cười rồi nói: “Giặc còn thì con chưa thể ở nhà.” Đơn vị của Mai làm nhiệm vụ tại một trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc hằng ngày là phá bom nổ chậm, lấp hố bom và dẫn xe vượt trọng điểm trong đêm. Mỗi lần nghe tiếng máy bay gầm rú, ai cũng hiểu sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc. Dẫu vậy, Mai luôn là người lạc quan nhất đơn vị. Sau mỗi trận bom, cô lại cất tiếng hát động viên đồng đội. Tiếng hát vang giữa núi rừng khói lửa khiến những người lính trẻ như quên đi mệt mỏi và sợ hãi. Một đêm cuối năm, địch đánh phá dữ dội vào cây cầu mà đơn vị Mai đang bảo vệ. Cầu bị hư hỏng nặng, trong khi đoàn xe chở vũ khí chuẩn bị tiến qua. Nếu cây cầu không được sửa ngay trong đêm, chiến trường phía Nam sẽ bị chậm tiếp viện. Không ai bảo ai, cả đơn vị lao vào sửa cầu dưới mưa bom. Mai cùng vài đồng đội phải đứng giữa dòng nước xiết để kê lại từng tấm ván cầu. Pháo sáng rực đỏ cả bầu trời, bom nổ rung chuyển mặt đất. Bất ngờ, một quả bom rơi xuống gần đó. Đất đá bắn tung mù mịt. Thấy một đồng đội bị thương nằm sát mép cầu sắp rơi xuống sông, Mai lao tới kéo bạn vào bờ. Nhưng ngay lúc ấy, sức ép từ quả bom thứ hai hất cô ngã xuống dòng nước đen lạnh. Đồng đội tìm kiếm suốt đêm nhưng không thấy Mai nữa. Sáng hôm sau, cây cầu đã được nối lại. Đoàn xe vẫn kịp vượt qua trong tiếng động cơ vang dội giữa màn sương sớm. Những người lính đi qua đều nghiêng mình trước chiếc mũ tai bèo của Mai còn mắc lại bên thành cầu. Nhiều năm sau hòa bình, người dân nơi ấy dựng một tấm bia nhỏ cạnh dòng sông để tưởng nhớ cô gái thanh niên xung phong năm xưa. Mỗi mùa hoa gạo nở đỏ trời, mọi người lại kể cho nhau nghe về Mai — bông hoa đẹp nhất của thời hoa lửa anh hùng. Câu chuyện ấy nhắc thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu và lòng quả cảm của biết bao con người đã sống như những ngọn lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Giặc còn thì con chưa thể ở nhà | Câu chuyện thời hoa lửa