Bài viết

GIẶC ĐẾN NHÀ, ĐÀN BÀ CŨNG ĐÁNH

Quảng Trị19/01/2026XÃ ĐOÀN HẢI LĂNG (XÃ ĐOÀN HẢI LĂNG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong bức ảnh là những chị, những mẹ tham gia lực lượng vận tải lặng lẽ gánh, vác, vận chuyển khí tài vào nơi tập kết, đưa đến các điểm chôn giấu giữa chiến trường Nam Bộ. Không quân hàm, không súng trên tay, nhưng họ mang theo thứ vũ khí bền bỉ nhất: ý chí.

Có người chân yếu tay mềm. Có người tuổi đã xế chiều.Thế nhưng khi đất nước cần, họ vẫn bước ra tuyến lửa bằng tất cả những gì mình có. Bởi với người Việt Nam, câu nói “giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh” không phải khẩu hiệu để hô vang, mà là cách sống, là lựa chọn tự nhiên của một dân tộc yêu độc lập, thương đồng bào.Những chuyến đi trong đêm, những đôi vai oằn xuống vì nặng, những bước chân lấm bùn… tất cả đều hướng về một điều giản dị:Tất cả vì tiền tuyến. Tất cả vì miền Nam ruột thịt.Nhìn lại những hình ảnh ấy, ta cảm nhận rõ một thời vừa gian khổ, vừa oanh liệt. Và càng thấm thía rằng trang sử vẻ vang của dân tộc không chỉ được viết bằng những trận đánh lớn, mà còn được viết bởi những con người bình thường làm nên điều phi thường những tấm lòng trung kiên đã tự nguyện cống hiến, xả thân, hy sinh vì độc lập – tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn