Giấc mơ của Mẹ Việt Nam Anh hùng 103 tuổi
Hơn nửa thế kỷ nhớ thương con
Đêm xuống, trong căn nhà nhỏ bên dòng Lam, Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Sáu (sinh năm 1923, trú ở phường Trường Vinh, tỉnh Nghệ An) lại thao thức. Tuổi 103 khiến đôi chân mẹ không còn vững, mái tóc đã bạc trắng, nhưng ký ức về hai người con liệt sĩ thì chưa bao giờ phai.
Mẹ bảo, tối qua hai anh lại về. Vẫn là khuôn mặt trẻ trung của hơn nửa thế kỷ trước. Vẫn câu hỏi quen thuộc như ngày còn sống: "Mẹ có khỏe không?". Mẹ cười hiền, đưa đôi tay gầy guộc ôm các con vào lòng. Rồi mẹ choàng tỉnh. Căn phòng vẫn im ắng, chỉ còn tiếng cánh quạt xoay đều trong màn đêm.

Ngồi trên chiếc giường cũ kỹ, mẹ Sáu chậm rãi lần giở từng lớp ký ức. Có những chuyện chỉ còn là ký ức, nhưng chỉ cần nhắc đến tên các con, từng chi tiết hiện lên rõ ràng như mới hôm qua.
Mẹ Sáu sinh ra ở vùng Bến Thủy, nơi từng là trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Chồng làm công nhân cảng, còn mẹ quanh năm cấy lúa bên bãi bồi sông Lam. Mẹ Sáu có ba người con trai. Chiến tranh, hai người con trai Lê Huy Minh, Lê Huy Trường lần lượt lên đường nhập ngũ.
Người con cả Lê Huy Minh nhập ngũ năm 1964. Cuối năm ấy, người con thứ hai Lê Huy Trường cũng tham gia dân quân tự vệ, trực chiến bảo vệ cảng Bến Thủy - đầu mối giao thông huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam.
Mùa hè năm 1965, bầu trời Vinh đỏ rực. Bom Mỹ trút xuống cảng Bến Thủy như muốn xóa sổ nơi này. Giữa trưa hôm ấy, mẹ Sáu nghe tin dữ, anh Trường bị thương nặng khi làm nhiệm vụ cứu tải thương cho bộ đội hải quân. Mẹ lao đến bệnh viện, nhưng chỉ kịp nhìn con lần cuối. Chàng trai mới 18 tuổi đã mãi mãi nằm lại.

Nhắc đến người con thứ hai, giọng mẹ vẫn nghẹn đi sau gần 60 năm. Mẹ kể, Trường học rất giỏi. Ngày trường sơ tán sang Hà Tĩnh, cậu học trò nghèo vẫn ôm sách, đội quần áo lên đầu rồi bơi qua sông Lam đến lớp. Một buổi học, một buổi chăn trâu nhưng quyển sách lúc nào cũng kẹp bên nách.
Bảy năm sau, khi nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, thêm một tờ giấy báo tử nữa được gửi về. Người con trai cả Lê Huy Minh hy sinh tại chiến dịch 81 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị ngày 11/7/1972. Lúc hy sinh, anh Minh giữ chức vụ Đại đội trưởng Trung đoàn 146.
Ngày lên đường, anh Minh vừa cưới vợ. Đó là một đám cưới chóng vánh đến xót xa. Chiều 30 Tết anh mới được về phép. Mùng 4 cưới vợ. Mùng 5 khoác ba lô trở lại đơn vị. Người vợ trẻ chỉ kịp làm vợ đúng một ngày. Cuộc chia tay ấy trở thành vĩnh biệt.

Trong căn nhà của mẹ bây giờ vẫn còn bức ảnh cưới đã úa màu của đôi vợ chồng trẻ. Đó gần như là kỷ vật cuối cùng lưu giữ hình bóng người con trai cả. Còn Trường... đến một tấm ảnh cũng không có.
Mẹ chọn giữ nỗi đau cho riêng mình
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, những hố bom ngày nào giờ đã phủ đầy màu xanh, chỉ có người mẹ già vẫn sống cùng những khoảng trống không gì lấp đầy.
Những năm sau chiến tranh, mẹ Sáu lặng lẽ sống cùng ruộng vườn và nỗi nhớ. Mẹ ít khi nhắc đến những mất mát của mình. Mỗi lần có người hỏi, mẹ chỉ cười hiền rồi nói: “Muốn có độc lập thì phải hy sinh. Mẹ xin giữ nỗi đau ấy về phần mình”.



