Bài viết

Giấc mơ của người lính trẻ

Phú Thọ11/11/2025Tiến Hải (xã Hoàng Cương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Giấc mơ của người lính trẻ”

Vào đầu xuân năm 1979, khi trên khắp miền biên giới phía Bắc gió vẫn lạnh và sương còn đọng trên lá, chàng thanh niên 20 tuổi tên là Trần Hải từ một xã nhỏ ở miền trung du tỉnh Phú Thọ đã vội gác lại lời hẹn với người bạn gái, đóng gói chiếc ba lô và lên đường theo lệnh gọi nhập ngũ. Trong thâm tâm Hải luôn khắc ghi lời cha dặn: “Đất nước mình nở hoa từ chiến công của người lính — khi Tổ quốc cần, mình phải có mặt.”

Hải được phân công về một đơn vị tăng cường đóng quân tại vùng cao biên giới, nơi trời thường mù, mây vờn sương và con đường hành quân chỉ vừa đủ hai người đi. Ngày 17 tháng 2 năm ấy, tiếng pháo nổ đầu tiên vang lên — kẻ thù tràn qua đường biên xâm phạm từng tấc đất của quê hương. Hải nhớ lại: “Lúc ấy trời vừa lờ mờ sáng, tôi nghe tiếng đạn cối vút qua đầu, đất rung lên như lòng mình; nhưng trong lòng tôi chỉ có một điều: giữ vững chốt.”

Đêm đầu tiên bên trận địa, Hải cùng đồng đội bám chốt trên sườn núi, gió lạnh lan qua từng khe răng, ánh sao mờ trong mưa nhỏ. Kẻ thù nhiều lần lợi dụng đêm tối đột kích, chiếc đèn pin thỉnh thoảng lóe lên rồi mất hút trong màn sương. Hải đã từng chứng kiến một đồng chí ngay bên cạnh bị thương nặng: máu chảy, giọng nhỏ đi “Cố lên… giữ chốt… cho đồng đội mình…” Hải quay mặt đi để nuốt vào lòng tiếng kêu ấy, rồi ôm khẩu súng và giữ vị trí như lời hứa với đất nước.

Sau 10 ngày đêm giao tranh ác liệt, đơn vị của Hải được lệnh rút về tuyến sau, tổng kết thương vong. Trở về quê nhà, Hải mang thương tật ở chân — mỗi khi mưa, cơn đau lại nhắc nhớ về trận mạc. Nhưng thay vì chùn bước, Hải dùng chính câu chuyện của mình để truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ: anh về tham gia công tác thanh niên, kể lại từng khoảnh khắc “chúng tôi đã ra đây, giữa sương mù và pháo kích, để giữ cho mỗi mái nhà, mỗi đứa trẻ được yên giấc”.

Hải hay nói: “Hòa bình hôm nay không phải là món quà vô giá mà có được một cách tự nhiên — nó được đổi bằng mồ hôi, xương máu và cả những giấc mơ chưa kịp thành hiện thực của người lính trẻ như tôi.” Và từ đó, các bạn đoàn viên thanh niên ở xã nghe và hiểu: giữ gìn hòa bình là trách nhiệm mỗi người, không chỉ qua chiến đấu — mà qua học tập, lao động, sống đẹp với cộng đồng.

Câu chuyện của Trần Hải là minh chứng rõ ràng: thời “hoa lửa” đã khép lại, nhưng nhiệm vụ dựng xây, giữ gìn và phát huy những giá trị ấy vẫn còn trước mắt. Hình ảnh người lính trở về với thương tật nhưng không lui bước — chính là lời nhắc nhở: “Khi cần thì xung phong, khi về thì tiếp tục cống hiến.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Giấc mơ của người lính trẻ | Câu chuyện thời hoa lửa