GIẤC MƠ CỦA NGƯỜI LÍNH VÀ GIẤC MƠ CỦA NGƯỜI TRẺ
Đối chiếu giấc mơ giản dị của người lính trong chiến tranh với giấc mơ rộng mở của người trẻ thời bình, để hiểu rằng mọi ước mơ hôm nay đều được đánh đổi bằng máu xương hôm qua.
Giấc mơ của người lính thời chiến rất nhỏ. Nhỏ đến mức nếu kể ra, có thể khiến người ta ngạc nhiên. Chúng tôi không mơ giàu sang, không mơ danh vọng. Chúng tôi chỉ mơ được sống qua ngày mai.
Có đêm nằm trong hầm, giữa tiếng pháo dội liên hồi, tôi mơ được về nhà, mơ được ăn bát cơm nóng của mẹ, mơ được ngủ một giấc không giật mình vì tiếng nổ. Những giấc mơ ấy giản dị đến đau lòng.
Nhiều đồng đội của tôi còn không kịp mơ. Họ ra đi quá nhanh, khi tuổi đời còn chưa đủ để hình thành một giấc mơ trọn vẹn.
Hôm nay, tôi nghe người trẻ nói về giấc mơ của họ: học tập, khởi nghiệp, đi xa, khám phá thế giới, sống đúng với bản thân. Những giấc mơ ấy lớn, đẹp và đầy hy vọng.
Tôi không ghen tị. Tôi chỉ lặng lẽ mỉm cười. Bởi tôi hiểu: nếu thế hệ hôm nay không dám mơ lớn, thì sự hy sinh của thế hệ chúng tôi sẽ trở nên dang dở.
Giấc mơ của người lính năm xưa là hòa bình. Giấc mơ của người trẻ hôm nay là xây dựng cuộc sống trên nền hòa bình ấy. Hai giấc mơ khác nhau, nhưng nối liền nhau bằng một sợi dây vô hình mang tên Tổ quốc.
Khi tôi nhìn vào ánh mắt trong veo của những đứa trẻ, tôi thấy bóng dáng của những đồng đội đã ngã xuống. Và tôi thầm nghĩ: các anh không còn nữa, nhưng giấc mơ của các anh đang tiếp tục sống, theo một cách khác, trong từng nhịp thở của đất nước hôm nay.



