Giấc ngủ "đứng" của người lính
Trong những đợt hành quân thần tốc để kịp thời gian vào chiến trường ("Đi nhanh đi mạnh, đi đến ngày toàn thắng"), giấc ngủ trở nên vô cùng xa xỉ. Để tranh thủ nghỉ ngơi mà không làm chậm bước chân hành quân, các chiến sĩ đã luyện được kỹ năng "ngủ đứng" hay "ngủ đi".
Họ khoác tay nhau, hoặc người đi sau đặt tay lên vai người đi trước, cứ thế bước đi theo quán tính trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Có những giấc ngủ chập chờn chỉ kéo dài vài phút trong khi chân vẫn bước đều. Chính những giấc ngủ ngắn ngủi, kỳ lạ ấy đã giúp họ vượt qua hàng nghìn cây số đường rừng, chiến thắng sự kiệt sức của thể xác.



