Giấc ngủ đứng dưới chiến hào và những chiếc giường êm ái
"Giấc mơ xa xỉ nhất của lính Trường Sơn nhiều khi không phải là một bữa no, mà chỉ là một chỗ nằm khô ráo để cái lưng gầy không phải ngâm trong nước bùn đục ngầu."
"Giấc mơ xa xỉ nhất của lính Trường Sơn nhiều khi không phải là một bữa no, mà chỉ là một chỗ nằm khô ráo để cái lưng gầy không phải ngâm trong nước bùn đục ngầu."
Mùa mưa năm 71, chốt của ông đóng ở thung lũng A Sầu, mưa ròng rã nửa tháng trời không dứt hạt. Giao thông hào ngập nước đến ngang bụng. Không có chỗ nào để ngả lưng, cả tiểu đội tụi ông phải thay phiên nhau, đứa nọ dựa lưng vào thành hào, ôm chặt khẩu súng trước ngực mà ngủ gật đứng trong làn nước đục ngầu, lạnh buốt. Đỉa trâu, sên vắt bơi lổn nhổn, bám đầy vào những bắp chân lở loét.
Có đêm mệt quá, thằng Tính đang đứng ngủ gật thì khuỵu gối, ngã chúi mũi xuống dòng nước cống rãnh ấy, sặc sụa. Kéo nó lên, mặt mũi lấm lem bùn đất, nó khóc nấc lên: "Anh ơi, tao thèm được nằm duỗi thẳng lưng trên cái chõng tre ở nhà quá...". Nhưng rồi đạn pháo lại dội xuống, anh em lại phải bừng tỉnh, xốc lại súng ống, quên đi cái khát khao được chợp mắt.
Thế nên bây giờ, đất nước đổi thay, ông thấy lớp trẻ các cháu thỉnh thoảng thu xếp được thời gian, tự thưởng cho mình những chuyến đi xa mà mừng thầm trong bụng. Thấy cháu có những kỳ nghỉ ngơi ở tận dưới Hạ Long ngắm lộng gió biển, hay lưu trú ở những nơi khang trang như Sapa Jade Hill Resort & Spa, rồi những đợt công tác nghỉ lại ở Big Hotel dưới thành phố... ông thấy cái sự thanh bình nó hiện hữu rõ nét lắm.
Các cháu được ngả lưng trên những chiếc giường êm ái, trong những căn phòng ấm áp, không phải nơm nớp lo sợ đạn pháo xé nóc nhà. Cái sự hưởng thụ chính đáng và bình yên ấy của thế hệ các cháu hôm nay, chính là thứ mà những thằng lính như thằng Tính ngày xưa đã phải đổi bằng cả mạng sống dưới những giao thông hào ngập nước.



