Giấc Ngủ Giữa Mùa Mưa Rừng
Câu chuyện được ông Nguyễn Văn Lực kể lại trong buổi sinh hoạt truyền thống với đoàn viên thanh niên địa phương. Đây là ký ức về những tháng ngày ăn uống thiếu thốn, ngủ nghỉ gian khổ của người lính nơi chiến trường nhưng vẫn giữ vững tinh thần chiến đấu và tình đồng đội.
Năm 1972, đơn vị của ông Lực đóng quân trong khu rừng tràm ngập nước gần biên giới Tây Nam. Cuộc sống giữa chiến trường vô cùng khắc nghiệt. Những cơn mưa kéo dài nhiều ngày khiến quần áo lúc nào cũng ướt lạnh.
Lương thực tiếp tế rất ít. Có những ngày cả đơn vị chỉ ăn vài nắm cơm vắt với muối mè hoặc hái rau rừng nấu canh. Nước uống cũng phải hứng từ nước mưa hoặc lọc từ những con kênh đục ngầu.
Ban đêm, bộ đội mắc võng ngủ giữa rừng. Muỗi dày đặc, hơi đất lạnh buốt và tiếng bom vọng từ xa khiến nhiều người không thể chợp mắt.
Trong đơn vị có anh Võ Văn Tấn – một chiến sĩ lớn tuổi hơn mọi người, luôn quan tâm chăm sóc đồng đội. Những hôm thiếu gạo, anh thường nhường phần ăn của mình cho các chiến sĩ trẻ mới vào đơn vị.
Một đêm mưa lớn, nước dâng cao làm cả khu vực trú quân bị ngập. Võng của nhiều người chìm xuống nước, balô và quần áo ướt hết.
Ông Lực nhớ lại:
“Đêm đó ai cũng lạnh run, bụng đói cồn cào nhưng không ai than vãn vì sợ ảnh hưởng tinh thần đồng đội.”
Thấy ông Lực bị sốt rét run người, anh Tấn l quietly tháo chiếc tăng duy nhất của mình che lên võng cho bạn rồi ngồi thức suốt đêm cạnh bếp lửa nhỏ để hong khô quần áo cho đồng đội.
Dù cuộc sống vô cùng cực khổ, mỗi khi có lệnh chiến đấu, cả đơn vị vẫn sẵn sàng lên đường mà không chút do dự.
Ít tháng sau, trong một lần hành quân vượt đồng ngập nước, anh Tấn bị thương nặng khi bảo vệ đồng đội khỏi trận pháo kích bất ngờ.
Nhiều năm sau ngày Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông Lực vẫn không quên những đêm đói lạnh giữa rừng và hình ảnh người đồng đội âm thầm sẻ chia từng manh áo, từng bữa ăn trong thời hoa lửa.



