GIẢI CỨU THƯƠNG BINH BẰNG MÁY BAY
GIẢI CỨU THƯƠNG BINH BẰNG MÁY BAY
GIẢI CỨU THƯƠNG BINH BẰNG MÁY BAY
Sau giải phóng năm 1975, Sư đoàn Không quân 372 được thành lập trên cơ sở nhân lực lấy từ các trung đoàn Không quân ngoài Bắc Việt Nam chuyển vào, kỹ thuật, hậu cần lấy từ quân đội Nguỵ- Sài Gòn để lại. Sư đoàn có đủ các lực lượng của một binh đoàn làm nhiệm vụ Không quân mặt trận, chiến đấu trong quân binh chủng hợp thành, phối hợp với bộ binh các quân khu, quân đoàn chủ lực và với quân chủng Hải quân trong các lĩnh vực phòng ngự, tấn công ở mặt trận Tây Nam.
Sư đoàn gồm các trung đoàn tiêm kích bom sử dụng các loại máy bay A- 37, F-5, trung đoàn trực thăng sử dụng các loại UH1 vũ trang, Mi-6 và Mi-8 tăng cường, cùng các phi đội trinh sát khác. Ngoài ra còn có các trung đoàn vận tải sử dụng C13C, C47, C119 cùng phối hợp chiến đấu có hiệu quả cao trong chiến dịch bảo vệ Tổ quốc ở biên giới Tây Nam, đồng thời góp phần làm nhiệm vụ quốc tế giải phóng nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng.
Cũng từ đây, Sư đoàn đã phát huy khả năng tổ chức và chiến đấu, góp phần làm cho nghệ thuật chiến đấu của Không quân tiến lên một bước dài, đặc biệt trong lĩnh vực hiệp đồng chiến đấu. Sư đoàn có phi đội trinh sát C130, C119 trinh sát trực tiếp chỉ điểm cho A37, F5 đánh các mục tiêu chiến trường rất hiệu quả.
Các tổ chỉ huy của Không quân ở tiền phương vừa phối hợp trực tiếp với các Sư đoàn bộ binh, với quân đoàn, với quân chủng Hải quân, vừa có thể chỉ huy đánh phá các mục tiêu được chuẩn bị trước hay các mục tiêu mới xuất hiện.
Điều đạt được ở Hiệu quả của Không quân yểm trợ cho quân binh chủng hợp thành chính là: Trong tấn công, góp phần quan trọng phá vỡ thế trận của địch, tăng khả năng chiến đấu của bộ đội ta, giảm rõ rệt sự hy sinh của các lực lượng chiến đấu và làm tăng tốc độ tiến công. Trong phòng ngự, có lúc Không quân góp phần chặn đứng sự phản công của địch.
Lực lượng UH1 với tính năng cơ động tốt ra sát tiền duyên, vận chuyển thương binh nặng về nhanh hậu phương, kịp thời cứu chữa những vết thương ở đầu, ở bụng... Theo số liệu tổng kết của Viện quân y thì Không quân đã góp phần làm giảm số lượng các ca bị thương nặng tới 70 -80 % so với hồi chiến tranh chống Mỹ khỏi tử nạn. Điều này có thể nói là vô giá. Vì vậy công lao của các phi công trực thăng là rất lớn và vô cùng đáng quí.
Giải cứu thương binh
Tháng... năm 1977, một sư đoàn của Quân khu 9 tấn công qua biên giới
bị ba Sư đoàn của địch vây đánh trên 10 ngày. Tính đến trung tuần tháng 8, sư đoàn đã có gần một trăm thương binh và tử sĩ. Tính bình quân cứ mỗi chiến sĩ bị thương phải có hai chiến sĩ khiêng, hai đến ba chiến sĩ khác làm nhiệm vụ bảo vệ. Như vậy, đã mấy ngày qua, Sư đoàn đã vừa phải chiến đấu bảo vệ thương binh, vừa phải lo phụ vụ số thương binh này giữa vòng vây của địch, quả là khó khăn và mất hẳn sức chiến đấu.
Thời điểm đó, Thượng tá Lê Hải đang chỉ huy Không quân phối hợp lực lượng với quân đoàn 3 ở phía bắc thì được lệnh của đồng chí Sư đoàn trưởng Sư đoàn Không quân 372 gọi về quân khu 9 để giải quyết việc trên, giao lại việc chỉ huy Không quân ở cánh bắc cho đồng chí phó khác.
Thượng tá Lê Hải đi UH1 về ngay vùng Bảy Núi - ở đó có sở chỉ huy của Quân khu 9 để nắm tình hình. Các đồng chí Thủ tưởng nói rõ tình thế của sư đoàn đang rất khó khăn và yêu cầu Không quân chi viện, giải cứu số thương binh và tử sĩ này thì mới có thể khôi phục lại sức chiến đấu của bộ đội ta.
Ngồi trên chiếc UH1 đi quãng đường từ mặt trận phía bắc bay về mặt trận phía Nam, Thượng tá Lê Hải đã hình dung được tình thế và có ý định chiến đấu giải cứu thương binh. Nhưng mấu chốt ở tình thế này là phải hành động nhịp nhàng, nhanh chóng. Không quân phải làm sao phải phối hợp với bộ binh hành động cương quyết, táo bạo. Đầu tiên, Thượng tá Lê Hải yêu cầu các đồng chí quân khu 9 chuẩn bị bãi đáp cho máy bay trực thăng và bí mật tập kết số thương binh, tử sĩ để làm sao khi máy bay vừa đổ xuống là nhanh chóng đưa thương binh và tử sĩ lên máy bay ngay. Sau đó, Thượng tá Lê Hải trực tiếp báo cáo với đồng chí Sư đoàn trưởng ở sở chỉ huy cơ bản tại Tân Sơn Nhất ý định chiến đấu, cụ thể cách giải cứu thương binh, tử sĩ. Sư đoàn trưởng đồng ý và nói sẽ chỉ huy các trung đoàn A-37, trực thăng UH1, CH- 47 để thực hiện tốt nhiệm vụ hiệp đồng như đã định.
Thượng tá Lê Hải điện thoại trực tiếp cho trung đoàn trưởng A37, lúc bấy giờ là... chuẩn bị cho trung đoàn xuất kích đúng một lần, mỗi lần 4 chiếc A-37 vòng và ném bom quanh mục tiêu bãi đáp trực thăng không quá hai mét, có sự chỉ điểm của máy bay trinh sát U-17. Biên đội này phải chờ biên đội khác thay thế mới được rời mục tiêu.
Phía trung đoàn trực thăng, đồng chí trung đoàn trưởng báo sẽ cử đồng chí phi đội trưởng bay giỏi nhất loại máy bay CH-47 làm nhiệm vụ này.
Mọi kế hoạch với hàng núi công việc phải làm, tất cả các lực lượng từ tiền phương tới hậu phương cách xa hàng vài trăm km chỉ trong 10 phút đã cơ bản hoàn thành vì sư đoàn luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu rất cao. Từ cấp chỉ huy sư đoàn đến trung đoàn rất hiểu nhau và phối hợp thành thạo, ăn ý trong công tác chỉ huy.
Giờ G đã điểm, một máy bay trinh sát U-17 xuất hiện và ngay lập tức tìm thấy bãi đỗ sẽ dùng để cứu thương. Máy bay trinh sát tìm các vị trí mà địch
có thể gây cản trở trực tiếp cho việc giải tỏa. A-37 sắn sàng chuẩn bị ném bom, bắn rốc két bảo vệ quanh mục tiêu. Còn CH-47 thì cất cánh chờ ở bên đất ta.
Căn cứ vào giờ hiệp đồng, A-37 vòng ném bom và CH-47 bay cao hơn tầm súng bộ binh khoảng 1000m tiến vào mục tiêu. Sau đó CH- 47 giảm dần độc cao chỉ còn khoảng 500m, dưới tầm hỏa lực bảo vệ của A-37 tiến sát gần mục tiêu. Địch quá bất ngờ vì kế hoạch bài bản này của ta nên không kịp đối phó mạnh mẽ. Lác đác có súng bắn lên nhưng vì tổ bay CH-47 cơ động tốt, từ độ cao 500m tụt ngang xuống mục tiêu khiến cho chúng không kịp trở tay.
Lực lượng bộ binh lúc này nhanh chóng đưa gần một trăm thương binh và tử sĩ lên máy bay cất CH-47 cất cánh bốc lên cao bay về hướng biên giới của Việt Nam an toàn.
Thực ra, anh em phi công và chỉ huy sư đoàn 372 đều là những phi công đã từng đọ súng trên bầu trời nhiều năm với giặc Mỹ, khá nhiều kinh nghiệm. Việc đối phó với bọn Khmer Đỏ tàn bạo gần như là nhiệm vụ bảo vệ hòa bình. Bắt buộc phải tìm cách đánh thắng bọn địch để bảo vệ an toàn cho biên giới Tây Nam và khu vực Đông Nam Á.
Đổ bộ lên đảo Cô Công
Có thời điểm Khmer Đỏ đánh quá rát, tổn thất về phía ta khá lớn. Bắt buộc ta phải tìm cách viện trợ quân theo đường thủy. Nhưng trước đó, chúng ta đổ quân lên đảo Cô Công theo cảng Rem đã bị thất bại do Hải quân không đủ mạnh để đối phó với địch. Lần này, trên chỉ thị Không quân phải hỗ trợ Hải quân làm tốt nhiệm vụ. Hải quân có đồng chí Tư lệnh HQ chỉ huy, còn Không quân, Thượng tá Lê Hải đứng đầu. Lực lượng Hải quân gồm lữ đoàn lính thủy đánh bộ, hạm đội và các đơn vị bộ binh tăng cường với đoàn chiến thuyền hơn 100 chiếc xuất phát từ vùng nam đảo Phú Quốc từ chạng vạng tối hôm trước, hành quân cả đêm tới tờ mờ sáng hôm sau thì cập bờ biển Cô Công.
Theo như dự kiến, nếu đổ bộ vào Cô Công vào thời điểm 7 giờ sáng là thời gian thuận lợi nhất để Không quân có thể cùng chiến đầu ban ngày.
Nhưng ở sân bay Tân Sơn Nhất trời mù quá, máy bay không thể cất cánh trong khi đó Hải Quân báo lại, chỉ khi nào Không quân hoạt động được thì Hải quân mới tiến hành đổ bộ.
Trước đó hai tuần, ta đã đổ bộ vào cảng Rem nhưng có nhiều nguyên nhân dẫn tới không thành công, một trong nhiều nguyên nhân đó là lực lượng Không quân yểm trợ cho Hải quân quá ít, không đủ để giải quyết chiến trường khi cần thiết.
Khoảng 8 giờ, tầm nhìn ở sân bay Tân Sơn Nhất có vẻ khá hơn, A-37, F5, UH1, CH47 đã có thể cất cánh tốt, hướng về đảo Cô Công, ba chiếc C130, mỗi chiếc chở hơn 10 tấn bom bay tới mục tiêu đầu tiên. Trung đoàn
F5 và A37 liên tục xuất kích, biên đội sắp xếp 4 chiếc bay về hướng Kampuchia. Dưới sự yểm trợ đắc lực của Không quân, Hải quân đổ bộ ào ạt khiến cho các trận địa phòng ngự của Khmer Đỏ đều bị đánh phá và trong tình trạng hoàn toàn nguy ngập. Chỉ trong một buổi sáng, quân ta đã hoàn thành chiếm lĩnh các mục tiêu quan trọng và quân Khmer Đỏ tan tác.
Sau trận này, đồng chí Tư lệnh Hải quân gửi điện cảm ơn Không quân đã yểm trợ đắc lực cho Hải quân làm tốt nhiệm vụ.
(Phần thông tin thêm về cứu thương tại chiến trường Campuchia, Thủy Hướng Dương ghi lại theo lời kể của Anh hùng LLVT ND Lê Hải, nguyên Sư đoàn trưởng Không quân 372)



