Giai điệu thời hoa lửa
Trong căn nhà nhỏ bình yên tại xã Hoằng Phú, cụ Lê Văn Ngoạn (sinh năm 1946) vẫn thường ngồi lặng yên nghe lại những bài ca cách mạng. Đối với người cựu chiến binh bước vào tuổi tám mươi ấy, những giai điệu ấy không chỉ là âm nhạc. Đó là tiếng lòng, là ký ức của một thời hoa lửa hào hùng mà cụ và đồng đội đã đi qua.
Năm 1970, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất, chàng thanh niên Lê Văn Ngoạn tròn 24 tuổi đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Gác lại những hoài bão cá nhân, cụ lên đường nhập ngũ, mang theo bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ Hoằng Hóa anh hùng. Ba năm trong quân ngũ (1970 - 1973) là khoảng thời gian không dài so với một đời người, nhưng lại là những năm tháng rực rỡ và khắc sâu nhất trong tâm khảm của cụ. Đó là những ngày tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", đối mặt với bom gầm, đạn réo, với cái đói, cái rét của đại ngàn, nhưng tinh thần người lính lúc nào cũng phơi phới lạc quan.
Năm 1973, sau khi hoàn thành nghĩa vụ với non sông, cụ Lê Văn Ngoạn xuất ngũ trở về quê hương. Rời tay súng để cầm cày, người thương binh, bệnh binh năm ấy lại tiếp tục cống hiến cho quê hương Hoằng Phú trong thời bình. Bản lĩnh của người lính cụ Hồ đã giúp cụ vượt qua mọi gian khó của cuộc sống đời thường, gương mẫu đi đầu trong các phong trào địa phương, nuôi dạy con cháu thành tài.
Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, những vết thương trên thân thể có thể đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, nhưng tinh thần "thời hoa lửa" trong cụ Lê Văn Ngoạn chưa bao giờ tắt. Câu chuyện của cụ chính là một nốt nhạc trầm hùng, góp phần làm nên bài ca chiến thắng vĩ đại của dân tộc, là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ hôm nay soi mình và tiếp bước.



