GIAI ĐOẠN 1965 – 1968: TRONG LỬA ĐẠN ÁC LIỆT, LỘC NINH VẪN KIÊN CƯỜNG
Từ năm 1965, khi Mỹ chính thức đổ quân ồ ạt vào miền Nam, chiến tranh bước sang một giai đoạn mới với quy mô và mức độ ác liệt chưa từng có. Trên chiến trường miền Đông Nam Bộ, vùng đất Lộc Ninh – Suối Ông Hùng một lần nữa trở thành địa bàn trọng điểm, nơi địch tập trung lực lượng nhằm kiểm soát và phá vỡ hệ thống căn cứ cách mạng.
Với ưu thế về vũ khí hiện đại, máy bay, pháo binh và lực lượng cơ động, Mỹ và chính quyền Sài Gòn liên tiếp mở các cuộc hành quân lớn, đánh sâu vào khu vực căn cứ Dương Minh Châu. Lộc Ninh nằm ở vị trí vành đai phía Nam – Tây Nam của căn cứ, vì vậy luôn là nơi hứng chịu những trận càn quét ác liệt. Bom đạn dội xuống rừng già, đồn bốt mọc lên dày đặc, từng con đường, từng lối mòn đều bị kiểm soát gắt gao.
Trong hoàn cảnh đó, quân và dân Lộc Ninh không có con đường nào khác ngoài chiến đấu và bám trụ. Những cánh rừng từng che chở cách mạng nay trở thành chiến trường khốc liệt. Ban ngày, địch càn quét, lùng sục; ban đêm, lực lượng ta lại xuất hiện, tổ chức đánh nhanh, đánh bất ngờ rồi rút vào rừng sâu. Cuộc chiến diễn ra dai dẳng, không có ranh giới rõ ràng giữa tiền tuyến và hậu phương.
Dù đối mặt với bom đạn và sự truy quét liên tục, lực lượng du kích và bộ đội địa phương vẫn kiên trì giữ đất. Họ tận dụng từng ụ đất, từng gốc cây, từng con suối để chiến đấu. Những trận đánh phục kích, tập kích nhỏ lẻ nhưng diễn ra liên tục đã làm cho địch luôn trong trạng thái bị động, hao tổn lực lượng và mệt mỏi kéo dài.
Song song với đó, nhân dân Lộc Ninh tiếp tục phát huy vai trò là hậu phương tại chỗ. Trong bom đạn, họ vẫn kiên cường bám làng, giữ đất, nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực cho lực lượng kháng chiến. Có những gia đình phải sống dưới hầm sâu nhiều ngày liền để tránh bom, nhưng khi cần, vẫn sẵn sàng góp sức cho cách mạng. Chính sự kiên cường ấy đã tạo nên một thế trận vững chắc mà kẻ thù không thể phá vỡ.
Càng đánh phá ác liệt, địch càng bộc lộ những hạn chế. Dù có ưu thế về vũ khí, nhưng chúng không thể kiểm soát được lòng dân. Những cuộc hành quân lớn nhiều lần rơi vào thế bị động, không đạt được mục tiêu đề ra. Trong khi đó, lực lượng cách mạng ngày càng trưởng thành, tích lũy kinh nghiệm, củng cố niềm tin và sẵn sàng cho những bước tiến lớn hơn.
Đỉnh cao của giai đoạn này là khi phong trào cách mạng trên toàn miền Nam bước vào cao trào, chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân năm 1968. Tại Lộc Ninh, lực lượng cách mạng đã tích cực chuẩn bị, vừa chiến đấu giữ vững địa bàn, vừa sẵn sàng phối hợp với các chiến trường khác.
Những năm tháng từ 1965 đến 1968 là thử thách khắc nghiệt nhất đối với quân và dân Lộc Ninh. Nhưng cũng chính trong lửa đạn ấy, ý chí chiến đấu và tinh thần kiên cường đã được tôi luyện đến mức cao nhất. Từ một vùng đất chịu nhiều tổn thất, Lộc Ninh đã đứng vững, giữ vững thế trận và góp phần quan trọng vào cao trào đấu tranh chung của miền Nam.
Chính sự kiên cường trong giai đoạn ác liệt này đã tạo tiền đề để Lộc Ninh cùng cả nước bước vào một giai đoạn mới, nơi mà thế chủ động dần nghiêng về phía cách mạng, mở đường cho những thắng lợi quyết định sau này



