Bài viết

Giải phóng Miềm nam

Ninh Bình07/05/2026Nghiêm Thị Điệp (xã Thanh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cái chuyện hồi chiến tranh giải phóng miền Nam ấy mà, các cụ trong làng tôi hay kể, nghe mộc mạc thôi mà nhớ mãi.

Hồi đó, làng tôi còn nghèo lắm, nhà tranh vách đất, tối đến chỉ có cái đèn dầu leo lét. Các cụ bảo, cái thời bom đạn, chẳng ai nghĩ đến chuyện ăn ngon mặc đẹp đâu, chỉ mong yên ổn qua ngày. Thế mà bộ đội thì vẫn đi qua làng suốt, toàn mấy cậu trai trẻ măng, có người còn chưa kịp lấy vợ.

Cụ Bảy – hồi đó mới ngoài ba mươi – hay kể lại một chuyện. Cụ bảo, có bữa tầm chập tối, trời nhá nhem, tự nhiên có mấy anh bộ đội ghé vào. Người thì lấm lem bùn đất, người thì áo rách vai, nhìn mà thương. Cụ Bảy lúc đó đang nấu nồi khoai lang ngoài bếp, thấy vậy liền gọi nhỏ: “Các chú vô đây, ăn tạm miếng khoai cho đỡ đói.”

Mấy anh bộ đội ban đầu còn ngại, cứ đứng ngoài sân, nhìn trước ngó sau. Cụ Bảy phải giục mãi, họ mới dám bước vào. Ngồi quanh bếp rơm, ai cũng cầm củ khoai nóng hổi mà ăn, vừa ăn vừa cười. Có cậu còn nói: “Khoai của má ngon hơn cơm tụi con ăn mấy bữa nay.” Nghe mà cụ Bảy rưng rưng, chỉ biết quay mặt đi, sợ người ta thấy mình khóc.

Đang lúc ấy thì ngoài xa nghe tiếng máy bay ù ù. Cụ Bảy giật mình, vội vàng nói nhỏ: “Thôi chết, tụi nó đi tuần đó, mấy chú xuống hầm nhanh lên!” Rồi cụ mở cái nắp hầm giấu dưới đống rơm, thúc từng người chui xuống. Cái hầm nhỏ xíu, đào vội sau vườn, chỉ đủ mấy người ngồi co ro.

Mấy anh vừa xuống xong thì máy bay bay ngang, tiếng động cơ rền cả trời. Cụ Bảy ở trên vẫn tỉnh bơ, cầm cái nia ra sân, giả vờ sảy thóc như không có chuyện gì. Bom thì không rơi ngay làng, nhưng tiếng nổ dội về nghe mà lạnh sống lưng. Cụ kể, lúc đó tim đập thình thịch, chỉ sợ tụi lính nó ập vào khám nhà thì khổ.

Một lúc sau, máy bay bay đi, trời lại yên. Cụ Bảy mới nhẹ nhàng mở hầm, gọi: “Lên đi các chú, qua rồi.” Mấy anh bộ đội chui lên, người nào người nấy mồ hôi nhễ nhại. Có cậu nắm tay cụ, nói nhỏ: “Nhờ má mà tụi con thoát.” Cụ chỉ cười: “Ơn nghĩa gì, toàn người mình cả.”

Trước khi đi, mấy anh còn cúi đầu chào cụ Bảy. Có người còn hứa: “Mai mốt đất nước yên rồi, tụi con quay lại thăm má.” Nhưng rồi chiến tranh kéo dài, người còn người mất, chẳng ai biết được.

Các cụ trong làng hay bảo, cái thời ấy, dân với bộ đội như ruột thịt. Có gì ăn nấy, có gì giúp nấy, chẳng tính toán thiệt hơn. Cái quý không phải là củ khoai hay bát cơm, mà là cái tình người, cái lòng tin ngày đất nước thống nhất.

Giờ ngồi kể lại, các cụ chỉ thở dài: “Khổ thì khổ thật, nhưng mà nghĩa tình lắm, giờ khó mà có lại được như xưa…”

Họ và tên: Lê Mạnh Hùng

Lớp: 11A2

Địa chỉ: Tân Thanh, Thanh Liêm, Ninh Bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn