Cựu chiến binh

Giải phóng miền Nam

Vào ngày kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam 30 tháng 4 tôi nhìn thấy ông tôi đang ngước nhìn lá cờ đỏ sao vàng mà ánh mắt ông đang chứa đầy niềm vui, nhưng trong ánh mắt ấy cũng pha lần nỗi buồn thầm lặng. Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh ông. Tôi hỏi rằng, ông có thể kể cho cháu nghe về quá trình giành lại độc lập cho miền Nam được không?

Quảng Trị22/01/2026Trần Thị Cẩm Giang (Học sinh lớp: 7C Trường THCS Quảng Văn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào ngày kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam 30 tháng 4 tôi nhìn thấy ông tôi đang ngước nhìn lá cờ đỏ sao vàng mà ánh mắt ông đang chứa đầy niềm vui, nhưng trong ánh mắt ấy cũng pha lần nỗi buồn thầm lặng. Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh ông. Tôi hỏi rằng, ông có thể kể cho cháu nghe về quá trình giành lại độc lập cho miền Nam được không? Ông tôi mỉm cười rồi bắt đầu kể cho tôi. Ông kể rằng ông ra chiến trường vào năm ông 20 tuổi, cái tuổi mà tóc còn xanh, còn nhiều ước mơ. Nhưng ông phải gác lại ước mơ để ra chiến trường dạy độc lập. Lúc ấy ông rất tự tin. Vác súng trên vai, ông chào mọi người và hứa sẽ giành được độc lập và trở về. Ngày ông khoác trên mình màu áo lính, rời xa chiến trường, nặc mùi thuốc súng. Bầu trời vốn trong trẻo bây giờ mịt mù vì bom đạn. Ông nói bọn lính Mỹ lúc ấy vô cùng ác liệt. Chúng ném bom vào hầm trú ẩn liên tục. Ngày ấy, từng hầm trú ẩn cứ bị bọn nó phát hiện rồi phá hủy. Nhiều người bị chôn vùi dưới lớp đất nhưng vẫn còn sống mà từ ngày được tìm thấy thì tâm trí cứ điên loạn, hoảng hốt vì tâm lý bị kích động. Lúc ấy kỹ thuật y tế còn kém, vào môi trường chiến tranh khốc liệt, nhiều người đã hy sinh dưới làn bom đạn. Vì muốn biết thêm nhiều thông tin bí mật mà lính Mỹ đã bắt nhiều người về phòng giam làm con tin, buộc phải tiết lộ ra thông tin ẩn, ông tôi bảo, cứ nhìn bọn lính Mỹ to xác thế thôi chứ chứa chưa chắc gì đã bằng lính mình. Nhiều người thấy lính mình nhỏ người mà cứ nghĩ sức đánh không lại. Và lúc đó thức ăn, nước uống đâu ra nhiều, có người còn phải nhịn ăn nhịn uống gần cả tháng trời mà cũng có chết được đâu. Có người vì nhớ vợ con mà không sợ súng, muốn giành lại độc lập quyết liệt. Lính Mỹ lúc đó đang bị đầy đủ mũ sắt, súng sẵn sàng, còn lính mình chỉ có khẩu súng với vài viên đạn nhưng niềm mong ước độc lập thì nhiều vô kể ông tôi chợt đượm buồn. Giọng ông có vẻ trầm xuống. Ông tiếp tục nói, ra đi động đội còn chụp tấm hình làm kỷ niệm, ký tên, thề hứa sẽ trở về khi giành được độc lập. Vậy mà lúc về hơn phần nữa đã hy sinh, còn lại được ít người nằm ngủ nhưng luôn nơm nớp, lo sợ địch. Đến thế là ông cứ thức trắng ra chiến trường, hai mắt đỏ rực. Nhiều chiến sĩ ra đi. Lúc ấy nhiều đồng đội chọn cách thả trôi trên sông thay vì chôn vùi vì lúc nghĩ rằng linh hồn chiến sĩ đã mất sẽ được tự do nhiều xác người nằm la liệt đôi khi có vài quả bom đánh trúng, đánh trúng chỗ ấy, nước mưa tích tả lâu ngày và máu người lạ bắn lên bị bom đánh chúng tạo nên khung cảnh đầy khốc liệt đến bây giờ ông vẫn nhớ lúc ấy trước khi đồng đội ông hy sinh đã giận gì, tôi thắc mắc thế đồng đội, ông nói gì ạ? Ông bảo lúc ấy đồng đội ông Khiêm đến căn dặn rằng, tôi đi trước bạn hãy cố gắng mà sống, về với gia đình nhé, rồi đồng đội ấy nhét vào tay ông một lá thư và bảo ông nếu trở về hãy đưa lá thư cho vợ và con gái tôi nhé. Lúc ánh mắt ấy khép lại, trên gương gương mặt ấy đã nở một nụ cười. Ông tôi buồn bã, quyết tâm lấy lại hòa bình. Lúc ông lau ra chính diện với bom đạn mà xả súng, ông luôn nhớ mãi bức thư gửi lại người đang sống của những đồng đội tiểu đội một trung đội ký con trung đoàn binh giả quân giải phóng miền Nam. Ngay lúc đó, tiếng họ reo vang lên đồng thanh với tiếng loa đưa tin, mời các bạn nghe tin chiến thắng, chúng tôi mới nhận được lúc 11 giờ 30, quân ta tiến vào Sài Gòn, đánh chiếm dinh độc lập. Bộ tổng tham mưu ngụy tướng Dương Văn Minh, đầu hàng võ đều vô điều kiện. Cờ đỏ sao vàng phấp phới tung bay trên nóc dinh độc lập. Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng. Ông tôi tự hào mỉm cười. Ngày 30 tháng 4 không chỉ khắc sâu vào trong Sự dân tộc như một dấu son chói lọi của chiến thắng mà cách xử những quý giá không bao giờ phai mờ trong dân tộc Việt nam

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn