Giải phóng quê hương 10 tháng 3 năm 1975
Sáng 10 tháng 3 năm 1975, Tiên Phước yên bình bỗng chốc trở nên căng thẳng. Ngay từ 4 giờ sáng, tiếng pháo lệnh vang lên báo hiệu bắt đầu chiến dịch giải phóng quận lỵ. Tôi nghe ông bà kể lại rằng bộ đội chủ lực cùng du kích và dân quân địa phương chia thành nhiều mũi tiến công. Họ len lỏi qua rừng núi, qua khe suối, tiến đến các cứ điểm quan trọng của quân địch. Khói lửa mịt mù, tiếng súng vang liên hồi, nhưng ai cũng thấy những người lính dù còn rất trẻ vẫn dũng cảm, không hề sợ hãi. Cả ngày hôm ấy, trận chiến diễn ra ác liệt. Cổng thành bị công phá, lô cốt sụp đổ, quân địch đầu hàng hoặc tháo chạy. Khi nghe tin quận lỵ đã được giải phóng, người dân ùa ra khỏi nhà reo hò, khóc mừng, ôm nhau. Cảnh tượng ấy khi được nghe lại làm tôi thấy thật xúc động. Bao nhiêu năm bom đạn, bao nhiêu mất mát giờ đây được đổi bằng niềm vui tự do. Những con đường đất lầy lội ngày trước giờ đã có tiếng cười nói của trẻ con, mái nhà bị tàn phá dần được dựng lại, trường học được mở ra cho các em nhỏ. Tôi là một học sinh ở Tiên Phước hôm nay, khi nhìn lên tượng đài chiến thắng, thấy dòng chữ Giải phóng quê hương 10 tháng 3 năm 1975, tim bỗng thắt lại. Tôi đôi lúc cũng tự hỏi rằng nếu ở thời ấy, liệu tôi có dám cầm súng chiến đấu như các anh hùng đã làm không. Tôi không phải lính, không trải qua bom đạn, nhưng tôi có thể làm điều khác: học thật tốt, sống tử tế, trân trọng hòa bình mà bao người đã hy sinh mới có được. Câu chuyện 10 tháng 3 không chỉ là lịch sử mà còn là lời nhắc nhở rằng tự do, hòa bình và cơ hội được học hành không phải tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng mồ hôi, máu và nước mắt của biết bao con người. Và thế hệ trẻ như mình phải biết quý trọng, học hỏi và tiếp bước những người đi trước.



