Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Giải phóng quê hương khỏi ách kìm kẹp

Tôi là Phạm Quang Minh, sinh năm 1933, quê tại thôn La Tiến, xã Tống Trân, tỉnh Hưng Yên. Đã hơn tám mươi năm trôi qua nhưng những ký ức về những ngày tháng oanh liệt chống giặc, giành lại độc lập cho quê hương, Tổ quốc vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí tôi, như một thước phim sống động của thời hoa lửa.

Hưng Yên20/11/2025Trần Văn Hùng ( Tổng hợp ) (Đoàn xã Tống Trân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Giải phóng quê hương khỏi ách kìm kẹp

Ngày 14 tháng 8 năm 1945, khi ấy tôi chỉ mới 12 tuổi, nhưng vẫn rất rõ cảm xúc tự hào và sự háo hức của người dân La Tiến. Dưới lá cờ đỏ sao vàng, bà con trong thôn tôi, những người nông dân chân đất, đã vùng lên đấu tranh, giành chính quyền về tay nhân dân. Tôi tuy nhỏ, nhưng cũng được phân công làm liên lạc, mang tin tức từ nơi này sang nơi khác. Đó là những ngày tháng mà cả quê hương chan chứa niềm tin và một khát vọng mãnh liệt về một cuộc sống mới, không còn xiềng xích áp bức.

Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, thì thực dân Pháp trở lại xâm lược nước ta. Chúng điên cuồng đàn áp phong trào cách mạng, và chọn La Tiến làm nơi lập bốt quân sự. Trên chính mảnh đất linh thiêng của cha ông, nơi sau này trở thành di tích lịch sử, giặc Pháp đã thẳng tay sát hại 1.145 chiến sĩ cách mạng và đồng bào ta. Đó là một trong những tội ác kinh hoàng nhất mà tôi và người dân La Tiến đã phải chứng kiến.

Không khuất phục trước tội ác ấy, quân và dân địa phương đã kiên cường chiến đấu. Tháng 1 năm 1954, trận công đồn tiêu diệt bốt La Tiến được tiến hành. Đó là một trong những trận đánh có ý nghĩa quyết định, góp phần vào thắng lợi vang dội của quân và dân tỉnh Hưng Yên trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Trận đánh đã xóa sổ hoàn toàn bốt La Tiến, giải phóng quê hương khỏi ách kìm kẹp, khẳng định ý chí quật cường của người dân Hưng Yên.

Suốt gần một thế kỷ qua, dù thời gian đã làm bạc mái tóc, mờ đi đôi mắt, nhưng niềm tự hào về truyền thống cách mạng của quê hương vẫn hừng hực trong tôi. Thôn La Tiến không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, sự hy sinh anh dũng. Nhìn lớp trẻ hôm nay lớn khôn, được học hành, xây dựng quê hương giàu đẹp, tôi lại nhớ về những người đã khuất, và thấy trọn vẹn ý nghĩa của hai chữ “hòa bình”.

Tôi mong rằng, các cháu, các em – những mầm xanh của quê hương – sẽ tiếp tục phát huy tinh thần của cha ông, giữ gìn và trân trọng mà từng tấc đất, từng trang sử nơi này đã đổi bằng máu và nước mắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn