Bài viết

Giải phóng Trường Sa: Thiếu tướng Mai Năng và quyết tâm không để lực lượng khác chiếm đảo trước ta

Lạng Sơn10/01/2026Vũ Cường (đ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 4-4-1975, giữa lúc quân ta từ các mũi đang dồn dập tấn công địch trên chiến trường, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, Bộ tư lệnh Hải quân nhận được chỉ thị của Bộ Tổng Tham mưu: Dùng lực lượng hiện có, phối hợp với lực lượng đặc công của Quân khu 5, tranh thủ thời cơ có lợi giải phóng quần đảo Trường Sa. Chỉ thị cũng nhấn mạnh: Kiên quyết không để lực lượng nào khác vào đánh chiếm đảo trước ta.

Lực lượng giải phóng quần đảo do đồng chí Tạ Văn Thiều (sau này là Thiếu tướng Mai Năng) khi đó là Đoàn trưởng Đoàn 126 trực tiếp chỉ huy, đã lập nên chiến công vang dội, giữ vững chủ quyền biển, đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Sinh thời, ông từng chia sẻ với chúng tôi về quyết tâm chiến đấu, nghệ thuật tác chiến đặc công và những khoảnh khắc không thể nào quên trên từng tấc đảo thiêng liêng của Tổ quốc trong những ngày tháng 4-1975 lịch sử.Thiếu tướng Mai Năng cho biết, quyết tâm của Đảng ủy, Bộ tư lệnh Hải quân là bám sát tình hình, tranh thủ thời cơ có lợi nhất để giải phóng đảo, kiên quyết không để lực lượng khác lợi dụng tình hình đến đánh chiếm đảo. Bộ tư lệnh quyết định dùng phân đội tàu của Đoàn 125, chở Đội 1 (Đoàn 126 Đặc công Hải quân) và một lực lượng của Quân khu 5 ra giải phóng các đảo. Chủ trương của ta là giải phóng Song Tử Tây trước, tiếp đó, tiến đánh các đảo Nam Yết, Sơn Ca, Sinh Tồn, Trường Sa... Phương châm tác chiến là giữ cho được yếu tố bí mật, bất ngờ tấn công. Thời cơ đánh đảo lợi dụng yếu tố thủy văn, đổ bộ lên đảo khoảng từ 0 giờ đến 2 giờ sáng...Nhiệm vụ giải phóng đảo rất khẩn trương, Bộ tư lệnh Hải quân giao cho đồng chí Hoàng Hữu Thái, Phó tư lệnh Quân chủng phụ trách. Đoàn 125 cử một biên đội gồm 3 tàu: 673, 674 và 675 thực hiện nhiệm vụ chở quân đi giải phóng đảo và tham gia chiến đấu. Đơn vị giải phóng các đảo là Đội 1 (Đoàn 126) do đồng chí Đội trưởng Nguyễn Ngọc Quế chỉ huy.Đảo Song Tử Tây cách Đà Nẵng 480 hải lý, trước đây, nhờ những lần chở vũ khí cho chiến trường, các thủy thủ Đoàn 125 thường xuyên qua lại vùng biển này nên đã giúp họ nhận biết đảo không mấy khó khăn. Khó khăn lớn là, phần đông anh em Đội 1 chưa quen hành quân trên biển dài ngày, sóng to, gió lớn, nên đều bị say sóng, giảm sút sức khỏe. Một vấn đề khó khăn nữa đối với lực lượng đặc công là anh em quen tác chiến trên sông và ven biển: Đánh tàu, đánh cảng... Thực hành chiến đấu mắt thấy, tai nghe, tay sờ, chân đến. Còn đánh các căn cứ trên đảo thì đây là lần đầu tiên. Vì vậy, chúng tôi xác định phải tìm ra phương án tác chiến và nêu cao quyết tâm ngay từ đầu. Tôi đề nghị với đồng chí Hoàng Hữu Thái, Phó tư lệnh Quân chủng Hải quân phương án: Thực hiện trinh sát vũ trang (trinh sát đến đâu, đánh đến đó), giải phóng từng đảo một, chắc thắng đảo này tiến tới đảo khác và được đồng chí Thái chấp thuận.Giải phóng Trường Sa: Thiếu tướng Mai Năng và quyết tâm không để lực lượng khác chiếm đảo trước taBộ đội Hải quân giải phóng đảo Song Tử Tây ngày 14-4-1975. Ảnh: nhandan.vn Từ Đà Nẵng, chúng tôi hóa trang thành ngư dân trên 3 tàu đi giải phóng các đảo. Mặc dù say sóng nhưng khi nghe mệnh lệnh chiến đấu, anh em đều cố gắng, không ai nản chí. Mọi người đều chung một ý chí là quyết tâm thực hiện tinh thần chỉ thị của Đại tướng Võ Nguyên Giáp: “Thần tốc thần tốc hơn nữa, táo bạo táo bạo hơn nữa, xa mấy cũng đi, khó mấy cũng đánh, đã đến là đánh, đánh quyết tâm thắng”.Theo phương án, chọn đảo Song Tử Tây để đánh trận mở màn, tôi giao cho đồng chí Nguyễn Ngọc Quế chỉ huy… Ba ngày đêm lênh đênh trên mặt biển, giấu quân trong những khoang hàng của con tàu vận tải Đoàn 125 để tránh những cặp mắt trinh sát trên máy bay của địch, chúng tôi phải chịu nóng, mệt, say sóng không ăn uống gì được. Đồng chí Quế là Đại đội trưởng nhưng cũng bị “sóng đánh” cho mệt nhoài; nên khi sang tàu tôi hội ý nhận định quyết tâm, vừa bước vào buồng chỉ huy, đồng chí Quế đã nằm xoải ra giường. Thấy vậy, tôi đã hỏi vui: - Cậu đã “nhai cơm nuôi cá” (nghĩa là nôn) chưa?.- Dạ! Chỉ nhức đầu thôi ạ.Tôi nhìn Nguyễn Ngọc Quế, nói tiếp:Trận này ta có khó khăn, địch trên đảo bao nhiêu, bố trí ra sao, mình chưa được trinh sát thực tế. Mấy ngày liền, sóng quần cho anh em mệt mỏi rồi, tới nơi phải hành động ngay, khó khăn nhiều càng đòi hỏi người chỉ huy suy nghĩ, tính toán, tổ chức cho chặt chẽ, dự kiến tình huống cho hết để bất cứ hoàn cảnh nào cũng giành chủ động.Nguyễn Ngọc Quế báo cáo phương án chiến đấu với tôi và các đồng chí trong ban chỉ huy. Mọi người rất hài lòng với những dự kiến của anh, không ai bổ sung gì thêm. Nghe báo cáo xong, tôi dặn:- Chú động viên anh em phát huy truyền thống đơn vị anh hùng, tập trung chiến đấu giành thắng lợi. Nhớ phải kiểm tra chu đáo trước khi đổ bộ.Trở về tàu nơi các chiến sĩ đang nằm nghỉ, Nguyễn Ngọc Quế gọi anh em dậy quán triệt nhiệm vụ: Giờ G sắp tới, các phân đội cho anh em kiểm tra lại lần cuối cùng chuẩn bị hành động. Quế ra lệnh dứt khoát, cả khoang tàu nhộn nhịp khẩn trương. Trước mắt các chiến sĩ, đảo Song Tử Tây như một sợi chỉ hiện lên ở phía chân trời. Những chiếc xuồng trên Tàu 673 được thả xuống, các tổ chiến đấu bám sát nhau xuống xuồng. Đích của họ là những cây dừa, mỏm cát nhỏ xíu nổi lên trên đảo. Sóng to, nước chảy xiết, một vài tổ bị sóng đánh lật xuồng. Anh em dồn hết sức mình bơi vào đảo. Các mũi đột kích vừa bám được đảo đã cho anh em triển khai áp sát mục tiêu và khu chỉ huy của địch. Các hỏa lực do Đại đội trưởng Nguyễn Ngọc Quế chỉ huy khẩn trương chiếm lĩnh trận địa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Giải phóng Trường Sa: Thiếu tướng Mai Năng và quyết tâm không để lực lượng khác chiếm đảo trước ta | Câu chuyện thời hoa lửa