Người có công giúp đỡ cách mạng

GIAN BẾP GIỮA LÀNG QUÊ – NƠI SỰ SỐNG ĐƯỢC GIỮ LẠI

Hải Phòng24/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Hòa sinh năm 1938, quê ở huyện Kiến Thụy, TP Hải Phòng. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, khi bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào, bà không cầm súng ra chiến trường, nhưng ngôi nhà nhỏ của bà lại trở thành một điểm tựa sinh tử cho những người lính đi qua làng.

Khi chiến tranh lan về vùng quê, những đoàn bộ đội, giao liên, thương binh lặng lẽ băng qua làng trong đêm tối. Có người bị mảnh bom găm đầy lưng, có người kiệt sức vì sốt rét rừng, có người chỉ còn đủ hơi thở để gọi một tiếng “mẹ”. Và rồi, họ tìm đến gian bếp nhỏ của bà Hòa.

Không có băng gạc y tế, bà xé vải màn, luộc nước sôi để rửa vết thương. Không có thuốc men, bà sắc lá rừng, nấu nước gừng, nước sả cho các anh cầm cự qua cơn nguy kịch. Có những đêm, bà thức trắng bên bếp lửa, vừa quạt than, vừa lắng nghe tiếng thở yếu ớt của thương binh, lo sợ chỉ cần một tiếng động mạnh là địch sẽ phát hiện.

Bà hiểu rõ: nuôi giấu thương binh là đối mặt với cái chết. Nếu bị lộ, không chỉ bà mà cả gia đình, cả xóm làng đều có thể bị trả thù. Nhưng mỗi lần nhìn thấy những chàng trai còn rất trẻ, máu loang trên manh áo bạc màu, bà lại không đành lòng quay lưng. Bà nói giản dị:
“Các con ra trận vì nước, thì nhà này còn hơi lửa là còn chỗ cho các con nằm lại.”

Gian bếp nhỏ của bà Hòa vì thế mà trở thành một trạm cứu thương không tên. Bếp không chỉ nấu cơm, mà nấu cả sự sống. Ngọn lửa không chỉ sưởi ấm, mà giữ lại niềm tin. Có những người lính sau khi lành vết thương, trước lúc rời đi, chỉ kịp cúi đầu gọi bà một tiếng “mẹ”, rồi lặng lẽ hòa vào dòng quân ra mặt trận.

Chiến tranh qua đi, bà Hòa trở lại với cuộc sống đời thường, không huân chương, không danh hiệu lớn. Nhưng trong ký ức của những người lính năm xưa, bà mãi là người mẹ giữa làng quê, người đã dùng chính gian bếp của mình để chống lại bom đạn, giữ lại những mạch sống mong manh cho Tổ quốc.

Ngày hôm nay, khi đất nước yên bình, gian bếp ấy vẫn còn đó, lặng lẽ như chính bà. Nhưng ngọn lửa mà bà từng giữ năm xưa vẫn âm ỉ cháy – ngọn lửa của tình người, của hậu phương, của những hy sinh thầm lặng làm nên hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn