Bài viết

Giảng đường và những khoảng lặng

Giảng đường và những khoảng lặng

Lào Cai16/06/2026Đoàn xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa thu năm 1975, trường Đại học Tổng hợp Hà Nội mở cửa đón những người lính sinh viên trở lại giảng đường. Thành khoác lên mình chiếc áo lính bạc màu, chiếc ba lô cóc năm xưa giờ chỉ còn đựng vài cuốn giáo trình và cuốn sổ tay định mệnh.

Ngồi trong lớp học, nhìn nắng vàng rót qua ô cửa sổ xuống những mái đầu xanh, Thành đôi lúc ngỡ ngàng như mình đang mơ. Mới năm ngoái, xung quanh anh còn là tiếng gầm rú của máy bay và mùi khét của thuốc súng, vậy mà giờ đây chỉ còn tiếng phấn rít trên bảng đen và giọng đọc thơ trầm bổng của thầy giáo.

Nhưng cuộc sống hòa bình không dễ dàng như Thành tưởng. Vết thương ở chân mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức nhối. Đáng sợ hơn là những ký ức chiến trường. Có những đêm, tiếng sấm bão mùa hạ bất ngờ dội xuống mái tôn khu tập thể khiến Thành giật mình choàng tỉnh, mồ hôi vã ra như tắm. Anh theo phản xạ nhảy xuống gầm giường, hai tay tìm kiếm khẩu AK quen thuộc... để rồi bàng hoàng nhận ra xung quanh chỉ là bốn bức tường lặng ngắt.

Những lúc ấy, Mai luôn là người ở bên anh.

Mai giờ đã là cô giáo thực tập của một trường cấp hai. Chiều nào cô cũng đạp xe qua ký túc xá, mang cho Thành khi thì củ khoai lang luộc, khi thì vài bông hoa nhài thơm ngát đặt ở đầu giường. Cô không hỏi về những vết sẹo của Thành, cũng không khơi lại những chuyện ở Quảng Trị. Cô chỉ lặng lẽ ngồi bên, nắm lấy bàn tay thô ráp của anh, dùng hơi ấm của hiện tại để xua đi cái lạnh lẽo của quá khứ.

"Thành này," Mai nói, mắt nhìn ra khoảng sân trường ngập lá vàng, "Trận chiến của cậu qua rồi. Giờ là lúc cậu phải sống nốt phần đời rực rỡ nhất của cả Lâm, cả những đồng đội đã nằm lại."

Lời nói của Mai như một dòng nước mát lành, tưới lên mảnh đất tâm hồn cằn cỗi vì bom đạn của Thành. Anh nhìn cô, khẽ gật đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn