Giang Mỗ – nơi thử thách lòng quả cảm
Cuối năm 1951, thực dân Pháp mở cuộc tiến công ra Hòa Bình nhằm giành lại thế chủ động trên chiến trường. Trước tình hình đó, Trung ương Đảng chủ trương mở chiến dịch Hòa Bình, tổ chức lực lượng đánh địch tại Hòa Bình và phối hợp hoạt động ở vùng sau lưng địch.
Trong chiến dịch này, khu vực Giang Mỗ trở thành một địa bàn chiến đấu quan trọng. Ngày 7-12-1951, trong trận Giang Mỗ lần thứ nhất, trận địa của ta bị lộ và địch tổ chức hỏa lực mạnh. Đơn vị được lệnh tạm thời rút lui.
Trong thời điểm nguy hiểm ấy, Cù Chính Lan là người ở lại phía sau cùng. Anh sử dụng súng máy bắn kiềm chế đối phương, tạo điều kiện để đồng đội rút lui an toàn. Khi tình hình cho phép, anh quay lại tìm những người bị thương và đưa được ba đồng chí trở về đơn vị.
Hành động ấy thể hiện rõ tinh thần “mình vì mọi người” của người chiến sĩ cách mạng. Trong chiến đấu, rút lui không đồng nghĩa với bỏ lại đồng đội. Cù Chính Lan đã đặt sự an toàn của đồng đội lên trên sự an toàn của bản thân.
Trận Giang Mỗ lần thứ nhất không phải là chiến công nổi tiếng nhất trong cuộc đời anh, nhưng lại cho thấy một phẩm chất đặc biệt: lòng trung thành với đồng chí, đồng đội.
Nếu chiến công diệt xe tăng sau này thể hiện sự táo bạo, mưu trí thì hành động cứu đồng đội tại Giang Mỗ cho thấy chiều sâu nhân cách của Cù Chính Lan.
Trên chiến trường, một người lính có thể được nhớ đến bởi một trận đánh, nhưng giá trị của người chiến sĩ được tạo nên từ cả quá trình sống, chiến đấu và cống hiến. Cù Chính Lan là một trường hợp tiêu biểu như vậy.



