GIÁO SƯ ĐẶNG VĂN NGỮ – NGƯỜI ĐI TÌM SỰ SỐNG GIỮA RỪNG XANH

Chiến tranh không chỉ có bom đạn. Nó còn có bệnh tật, sốt rét, thiếu thuốc và những điều kiện khắc nghiệt có thể cướp đi sinh mạng của người lính mà không cần một viên đạn.
Giáo sư, bác sĩ Đặng Văn Ngữ đã dành cuộc đời mình để chống lại những kẻ thù vô hình ấy.
Ông là một nhà khoa học, bác sĩ có nhiều đóng góp cho ngành y tế Việt Nam. Trong những năm kháng chiến, ông quan tâm đặc biệt đến việc phòng chống bệnh sốt rét – một căn bệnh từng gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe bộ đội và nhân dân.
Giữa rừng núi, nơi điều kiện sinh hoạt vô cùng khó khăn, bệnh tật có thể trở thành một mối đe dọa lớn.
Người lính có thể vượt qua bom đạn nhưng lại kiệt sức vì bệnh.
Vì vậy, cuộc chiến chống bệnh tật cũng quan trọng không kém cuộc chiến ngoài mặt trận.
Đặng Văn Ngữ đã nghiên cứu, tìm cách sản xuất thuốc và tổ chức công tác phòng chống sốt rét trong điều kiện vô cùng thiếu thốn.
Ông không chọn một phòng thí nghiệm đầy đủ tiện nghi.
Ông chọn đi đến những nơi chiến tranh đang diễn ra.
Ông cùng đồng nghiệp làm việc trong những điều kiện gian khổ, bởi ông hiểu rằng kiến thức khoa học của mình cần thiết cho những người đang chiến đấu.
Năm 1967, trong một chuyến công tác tại chiến trường Trị - Thiên, ông hy sinh.
Ông ra đi khi đất nước vẫn còn chiến tranh.
Nhưng những công trình nghiên cứu và tinh thần cống hiến của ông vẫn tiếp tục sống.
Đặng Văn Ngữ cho chúng ta thấy một người yêu nước có thể chiến đấu bằng khoa học.
Có những người bảo vệ Tổ quốc bằng khẩu súng. Có những người bảo vệ Tổ quốc bằng kính hiển vi, bằng phòng thí nghiệm và bằng trí tuệ.
Và trong thời hoa lửa, những người như Đặng Văn Ngữ đã góp phần giữ lại sự sống cho biết bao người.


