Anh hùng Lực lượng vũ trang

Giáo sư Trần Văn Giàu

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Trần Lê Thanh Bình Bình3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhắc đến chiến tranh, em thường nghĩ đến những bộ phim cũ, những trang sách lịch sử hay những câu chuyện mà ông bà kể lại. Dù em chưa từng sống trong thời chiến, nhưng qua những điều được nghe và tìm hiểu, em cảm nhận được rằng đó là một thời kỳ vô cùng gian khổ nhưng cũng rất hào hùng của dân tộc Việt Nam. Những con người sống trong “thời hoa lửa” đã dùng cả tuổi trẻ, thậm chí cả mạng sống của mình để đổi lấy nền hòa bình hôm nay.

Trong số những tấm gương mà em được biết, em rất khâm phục giáo sư Trần Văn Giàu. Khu mộ của giáo sư Trần Văn Giàu hiện nằm trong Khu lưu niệm Giáo sư Trần Văn Giàu ở xã An Lục Long ( thuộc khu vực huyện Châu Thành, tỉnh Long An “cũ”). Đây cũng là quê hương của ông. Ông là một người vừa có tri thức, vừa có lòng yêu nước sâu sắc. Dù từng bị bắt giam và gặp rất nhiều khó khăn, ông vẫn không từ bỏ con đường cách mạng. Điều khiến em ấn tượng nhất là dù sau này trở thành giáo sư nổi tiếng, ông vẫn luôn giản dị và dành cả cuộc đời để nghiên cứu lịch sử, giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về đất nước mình. Qua câu chuyện của giáo sư Trần Văn Giàu, em hiểu rằng yêu nước không nhất thiết phải làm điều gì quá lớn lao. Chỉ cần sống tốt, học tập chăm chỉ và biết nghĩ cho đất nước thì cũng đã là một cách thể hiện lòng yêu nước rồi.

Ngoài những nhân vật lịch sử nổi tiếng, em còn được nghe ông nội kể về thời kháng chiến chống Mỹ. Ông nói ngày đó cuộc sống rất khó khăn. Người dân thiếu ăn, thiếu mặc, có khi đang ngủ phải chạy xuống hầm vì bom rơi. Có những gia đình mất người thân nhưng vẫn cố gắng tiếp tục sống và giúp đỡ bộ đội. Điều làm em xúc động nhất là tinh thần đoàn kết của mọi người lúc đó. Dù nghèo và khổ nhưng ai cũng một lòng vì đất nước.

Ông em còn kể về những anh bộ đội còn rất trẻ đã lên đường ra chiến trường. Có người vừa mới học xong, chưa kịp sống tuổi thanh xuân thì đã hy sinh. Khi nghe những câu chuyện đó, em thấy rất thương và biết ơn thế hệ đi trước. Nếu không có họ, chắc chắn sẽ không có cuộc sống yên bình như hôm nay.

Em cũng từng xem những hình ảnh về các cô thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Các cô vừa gùi hàng, tải đạn, vừa đối mặt với bom đạn nguy hiểm. Có người còn rất trẻ nhưng đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Em nghĩ rằng họ thật sự rất dũng cảm. Nếu là em trong hoàn cảnh đó, có lẽ em sẽ rất sợ. Chính vì vậy em càng khâm phục ý chí và tinh thần hy sinh của thế hệ cha anh ngày trước.Ở địa phương em cũng có những câu chuyện lịch sử được mọi người nhắc lại. Có những bác cựu chiến binh mang trên người thương tật do chiến tranh để lại. Dù vậy, các bác vẫn sống rất lạc quan và thường kể chuyện cho thế hệ trẻ nghe để nhắc nhở chúng em phải biết quý trọng hòa bình. Mỗi lần được nghe kể, em đều cảm thấy lịch sử không còn xa vời như trong sách nữa mà trở nên rất gần gũi và chân thật.

Qua việc tìm hiểu những câu chuyện thời chiến, em nhận ra rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là kết quả của biết bao máu và nước mắt. Vì vậy, thế hệ trẻ chúng em cần phải biết ơn và sống có trách nhiệm hơn. Theo em, trách nhiệm của học sinh hiện nay là chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức và không quên lịch sử dân tộc. Chúng em cần cố gắng trở thành người có ích để góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển.

Bên cạnh đó, em nghĩ rằng người trẻ hôm nay cũng cần tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa như thăm hỏi gia đình thương binh liệt sĩ, chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ hay tìm hiểu thêm về lịch sử Việt Nam. Những việc làm tuy nhỏ nhưng thể hiện sự biết ơn đối với thế hệ đi trước.

“Câu chuyện thời hoa lửa” đã giúp em hiểu hơn về lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả của cha ông ta. Những con người sống trong thời chiến tuy phải đối mặt với nhiều đau thương nhưng họ vẫn luôn mạnh mẽ và đầy hy vọng. Em tin rằng những câu chuyện ấy sẽ mãi là bài học quý giá để thế hệ trẻ hôm nay noi theo và cố gắng sống tốt hơn mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn