Giáp lá cà như chiến tranh cổ đại
Đánh giáp lá cà trong lòng Thành cổ Quảng Trị
(Mùa hè năm 1972)
Trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, có những trận đánh không còn ranh giới rõ ràng giữa ta và địch. Khi bom đạn đã cày nát mặt đất, công sự sụp đổ, hỏa lực từ xa không còn tác dụng, người lính buộc phải chiến đấu ở cự ly gần nhất – giáp lá cà, ngay trong lòng Thành cổ đổ nát.
Lúc ấy, Thành cổ chỉ còn là một bãi hoang tàn. Tường thành sập vỡ, cây cối cháy trụi, đất đá trộn lẫn bom đạn chưa nổ. Ban ngày, pháo và máy bay địch dội xuống không ngớt; ban đêm, hai bên len lỏi trong đống đổ nát, tìm nhau trong bóng tối và mưa bom.
Có những thời điểm, khoảng cách giữa ta và địch chỉ vài mét, thậm chí chung một đoạn tường đổ, chung một giao thông hào bị bom khoét sâu. Khi địch bất ngờ xông lên, bộ đội ta không kịp ngắm bắn, chỉ còn lưỡi lê, báng súng, lựu đạn và cả cuốc xẻng công binh trong tay.
Trong những trận đánh ấy, không có tiếng hò reo, chỉ có hơi thở gấp gáp, tiếng chân trượt trên bùn nước và tiếng kim loại va chạm khô khốc. Người lính chiến đấu bằng bản năng và ý chí, quyết không để địch vượt qua dù chỉ một bước.
Nhiều chiến sĩ bị thương vẫn ôm chặt vị trí, chuyền đạn cho đồng đội, giữ chặt tay nhau trong giao thông hào ngập nước. Có tổ chiến đấu, sau một đêm giáp lá cà, chỉ còn lại một vài người, nhưng trận địa vẫn được giữ vững. Đến sáng, khi khói bom tạm tan, họ lại lặng lẽ chỉnh lại đội hình, tiếp tục bám trụ.
Địch nhiều lần tin rằng sau những đợt bom phá dữ dội, trong Thành cổ không còn ai sống sót. Nhưng mỗi khi bộ binh tràn lên, họ lại vấp phải những ổ đề kháng bất ngờ, nơi bộ đội ta từ đống gạch vụn đứng dậy chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Chính những trận đánh giáp lá cà trong lòng Thành cổ đã làm đối phương kinh hoàng và sa sút tinh thần. Họ có ưu thế về bom đạn, nhưng không thể khuất phục được những người lính sẵn sàng lấy thân mình chặn bước tiến của kẻ thù.
Những ngày tháng ấy, Thành cổ Quảng Trị không chỉ là một vị trí quân sự. Nó trở thành biểu tượng của ý chí con người Việt Nam, nơi mỗi mét vuông đất được giữ bằng máu, nơi lòng dũng cảm và sự hy sinh vượt lên trên mọi tính toán thông thường của chiến tranh.
Ngày nay, khi bước chân vào Thành cổ, lớp đất trầm mặc ấy vẫn như còn vang vọng tiếng bước chân, tiếng thở, tiếng chiến đấu của những người lính năm xưa. Những trận đánh giáp lá cà trong lòng Thành cổ mãi mãi là trang sử bi tráng, nhắc nhở các thế hệ sau về cái giá của độc lập, tự do.



