Giày cởi, chân trần bước vào Thành cổ: "Sợ giẫm đau đồng đội"
Cứ hễ bước chân vào Thành cổ, nhà báo Lê Bá Dương lại tụt giày, cởi tất, chân trần bước thật nhẹ. Ông bảo: “Tôi không dám bước mạnh, sợ chân mình giẫm đau đồng đội. Mỗi tấc đất chốn này đều có xương thịt bạn tôi nằm lại!”
Cựu chiến binh Lê Bá Dương – người lính từng chiến đấu trên mặt trận Quảng Trị những năm ác liệt nhất – không năm nào không về thăm chiến trường xưa. Cứ hễ bước chân vào Thành cổ, ông lại tụt giày, cởi tất, chân trần bước thật nhẹ. Ông bảo: “Tôi không dám bước mạnh, sợ chân mình giẫm đau đồng đội. Mỗi tấc đất chốn này đều có xương thịt bạn tôi nằm lại!”
Năm 2000, ông chứng kiến câu chuyện anh linh của liệt sĩ Lê Binh Chủng. Người nghệ sĩ điêu khắc Hồ Uông kể rằng, 10 năm trước, ông mơ thấy một người cán bộ mặc quân phục, mang xắc cốt trên vai, súng lục bên hông, đứng trong khuôn viên bảo tàng. Đúng năm 2000, Bảo tàng Thành cổ khai quật được một nấm mồ liệt sĩ. Hài cốt hiện ra giống y đúc giấc mơ: đầy đủ xắc cốt trên vai và súng lục bên hông. Trong xắc cốt, giấy tờ của người khuất được bọc kỹ trong nilon Trung Quốc. Đó là liệt sĩ Lê Binh Chủng, Chính trị viên Tiểu đoàn 3, Tỉnh đội Quảng Trị.
Gần 30 năm sau khi liệt sĩ Lê Binh Chủng hy sinh, hài cốt được tìm thấy. Toàn bộ kỷ vật, trong đó có hai bức thư (một gửi vợ, một gửi bố mẹ) được gửi đúng địa chỉ cho gia đình. Bức thư gửi bố mẹ thông báo việc đã lập gia đình. Đọc thư, bố mẹ bàng hoàng, tức tốc vào Quảng Bình đón con dâu và cháu nội về quê. Một vết thương chiến tranh đã lành sau gần 30 năm.
Nhà báo Lê Bá Dương đã viết những câu thơ đầy cảm xúc: “Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm / Có tuổi đôi mươi thành sóng nước? / Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm”.



