GIÂY PHÚT NHÌN THẤY ĐẤT LIỀN SAU NHỮNG NGÀY LÊNH ĐÊNH
Cuối năm 1968, sau nhiều ngày lênh đênh trên biển kể từ khi vượt ngục khỏi nhà tù Phú Quốc, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cùng đồng đội đã vỡ òa xúc động khi nhìn thấy đất liền. Qua lời kể của nhân chứng lịch sử, câu chuyện tái hiện khoảnh khắc thiêng liêng của những người chiến sĩ cách mạng trên hành trình trở về với Tổ quốc, đồng thời lan tỏa giá trị của niềm tin, ý chí và lòng yêu nước.
Cuối năm 1968, sau khi vượt ngục khỏi nhà tù Phú Quốc và tham gia hoạt động cùng lực lượng cách mạng trên đảo, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cùng các đồng đội được giao nhiệm vụ vượt biển trở về đất liền. Chuyến đi diễn ra trên một chiếc thuyền gỗ nhỏ giữa vùng biển rộng lớn, trong điều kiện thiếu thốn đủ bề và luôn đối mặt với nguy cơ bị tàu tuần tra của địch phát hiện. Mỗi giờ trôi qua trên biển đều là một cuộc chiến với thiên nhiên và với chính giới hạn của bản thân.
Theo lời kể của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, sau nhiều ngày lênh đênh giữa biển, lương thực và nước ngọt mang theo đã vơi dần. Gương mặt ai cũng hốc hác vì nắng gió, vì thiếu ngủ và vì những ngày dài luôn phải căng mắt quan sát xung quanh. Có những lúc, nhìn bốn phía chỉ thấy màu xanh bất tận của biển trời, nhiều người không biết con thuyền của mình đang ở đâu.
Nhưng không ai cho phép mình bi quan.
Mỗi người đều hiểu rằng chỉ cần còn chèo lái, còn giữ được phương hướng thì hy vọng vẫn còn ở phía trước.
Theo hồi ký, vào một buổi sớm, khi ánh mặt trời vừa nhô lên khỏi đường chân trời, một đồng chí ngồi ở mũi thuyền bất ngờ reo lên khi phát hiện phía xa xuất hiện một dải màu sẫm kéo dài. Ban đầu, mọi người còn ngỡ đó chỉ là mây thấp hoặc một ảo ảnh giữa biển. Nhưng khi con thuyền tiến gần hơn, đường nét ấy ngày một rõ ràng hơn.
Đó chính là đất liền.
Khoảnh khắc ấy, cả con thuyền như vỡ òa.
Có người đứng lặng đi vì xúc động.
Có người siết chặt tay đồng đội mà không nói nên lời.
Sau những ngày chỉ nhìn thấy biển cả mênh mông, hình ảnh dải đất hiện ra trước mắt giống như một phép màu. Nó không chỉ báo hiệu rằng chuyến vượt biển đã đi đến hồi kết, mà còn mở ra hy vọng được trở về với đồng bào, với tổ chức và với cuộc kháng chiến mà họ đã phải tạm rời xa vì những năm tháng tù đày.
Theo lời kể của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, niềm vui ấy không làm mọi người chủ quan. Ai cũng hiểu rằng chỉ cần một phút sơ suất, tàu tuần tra của địch vẫn có thể phát hiện con thuyền. Vì vậy, cả đoàn tiếp tục giữ bình tĩnh, điều chỉnh hướng đi và quan sát thật kỹ trước khi đưa thuyền tiến vào bờ.
Điều khiến đồng chí nhớ mãi không phải là cảm giác chiến thắng, mà là cảm giác biết ơn.
Biết ơn vì sau bao lần đối mặt với cái chết trong nhà tù Phú Quốc, giữa rừng sâu và ngoài biển lớn, cuối cùng tất cả vẫn còn được nhìn thấy hình bóng của Tổ quốc.
Nhìn lại chặng đường ấy, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cho rằng mỗi người sống sót trở về đều mang theo trách nhiệm phải tiếp tục cống hiến và kể lại những câu chuyện của đồng đội đã nằm lại. Chính vì vậy, những ký ức về chuyến vượt biển năm ấy không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là một phần lịch sử cần được gìn giữ cho các thế hệ mai sau.
Ngày nay, mỗi khi nhắc đến hành trình vượt biển sau cuộc vượt ngục Phú Quốc, nhiều người vẫn không khỏi xúc động trước ý chí và nghị lực của những người chiến sĩ cách mạng. Hình ảnh dải đất hiện lên sau nhiều ngày lênh đênh không chỉ là đích đến của một chuyến đi, mà còn là biểu tượng của niềm tin, của khát vọng độc lập và của tình yêu Tổ quốc không bao giờ tắt.



