GIÂY PHÚT THẦN THÁNH DƯỚI BẦU TRỜI HÒA BÌNH TRỌN VẸN SÀI GÒN KHẢI HOÀN
GIÂY PHÚT THẦN THÁNH DƯỚI BẦU TRỜI HÒA BÌNH TRỌN VẸN SÀI GÒN KHẢI HOÀN
GIÂY PHÚT THẦN THÁNH DƯỚI BẦU TRỜI HÒA BÌNH TRỌN VẸN SÀI GÒN KHẢI HOÀN
Ký ức của cựu chiến binh bộ binh Lê Văn Nam (Đại đội 3, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 9, Sư đoàn 304)Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975 là thời khắc lịch sử thiêng liêng nhất cuộc đời tôi, khép lại chặng đường 21 năm kháng chiến trường kỳ, gian khổ và hy sinh tột cùng của toàn dân tộc Việt Nam. Là chiến sĩ thuộc Sư đoàn 304 – cánh quân tiến vào Sài Gòn từ hướng đông, tôi đã có mặt tại dinh Độc Lập vào đúng cái giây phút thần thánh khi tiếng súng hoàn toàn chấm dứt, Bắc Nam sum họp một nhà.Sáng sớm ngày 30 tháng 4, đơn vị chúng tôi nhận lệnh đánh chiếm căn cứ ngụy tại Thủ Đức rồi thần tốc tiến qua cầu Sài Gòn. Cuộc chiến đấu ở cửa ngõ diễn ra vô cùng ác liệt; địch dùng pháo từ các tàu chiến dưới sông bắn lên xối xả hòng níu kéo tuyệt vọng. Tuy nhiên, trước sức tiến công mạnh mẽ như triều dâng bão cuốn của quân giải phóng, đội hình địch nhanh chóng rã ngũ tháo chạy. Chúng tôi ngồi trên những chiếc xe bọc thép, súng lăm lăm trong tay, tiến thẳng vào trung tâm thành phố trong một biển cờ hoa nửa đỏ nửa xanh của người dân đứng chào đón dọc hai bên đường.Đến 11 giờ 30 phút, chiếc xe tăng đi đầu húc sập cánh cổng sắt dinh Độc Lập, đơn vị chúng tôi rầm rập tiến vào chiếm giữ các vị trí trung tâm. Đứng giữa sân dinh rực nắng trưa Sài Gòn, nhìn lá cờ mặt trận giải phóng tung bay phấp phới trên nóc tòa nhà cao tầng, loa phát thanh vang lên lời tuyên bố đầu hàng vô điều kiện của tổng thống Dương Văn Minh, tôi biết hòa bình đã thực sự về trên đất mẹ thân yêu.Tôi buông báng súng AK, ôm chầm lấy những người đồng đội bên cạnh, nước mắt tuôn rơi lã chã. Chúng tôi khóc ngon lành như những đứa trẻ – những giọt nước mắt hạnh phúc cho sự sống, cho ngày hội thống nhất non sông vẹn toàn. Giây phút huy hoàng ấy, tôi nghĩ đến những người anh em đã ngã xuống ngay trước thềm cửa ngõ thành phố, nghĩ đến hàng vạn đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại nơi đại ngàn Trường Sơn hay dòng sông Thạch Hãn. Máu của họ đã hòa vào lòng đất mẹ để dệt nên khúc khải hoàn ca bất tử hôm nay, mở ra một trang sử mới độc lập, tự do trọn vẹn cho Tổ quốc Việt Nam.



