Giếng Nước Đầu Làng
Những năm kháng chiến, ở xã Khánh Thiện, giếng nước đầu làng không chỉ là nơi sinh hoạt mà còn là điểm gặp gỡ, trao đổi tin tức của bà con. Ban ngày, người ra người vào gánh nước, nói cười râm ran. Nhưng đêm xuống, nơi ấy lại trở nên lặng lẽ với những công việc âm thầm.
Có một thời gian, giếng nước được tận dụng làm điểm tiếp tế. Những gánh nước không chỉ để dùng trong sinh hoạt, mà còn được giấu thêm lương thực, thuốc men ở dưới đáy thùng, phủ kín bằng lớp nước bên trên. Mọi việc phải diễn ra tự nhiên, không để lộ sơ hở.
Một buổi chiều, có tin địch sẽ về làng kiểm tra. Không ai bảo ai, mọi người đều cẩn thận hơn trong từng hành động. Những gánh nước vẫn được gánh đi, nhưng ánh mắt ai cũng dè chừng.
Đêm xuống, khi làng yên ắng, một vài người lặng lẽ ra giếng. Họ múc nước, sắp xếp lại những phần đã chuẩn bị sẵn, rồi chuyển đi theo từng ngả đường nhỏ. Không có ánh đèn, chỉ có bóng tối và sự quen thuộc của từng lối đi.
Có lần, khi đang làm dở, bất ngờ có tiếng động từ xa. Tất cả lập tức dừng lại, giấu mọi thứ xuống giếng, giả vờ như chỉ đang lấy nước. May mắn, không có chuyện gì xảy ra.
Những công việc ấy cứ diễn ra lặng lẽ như vậy trong suốt một thời gian dài. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu vai trò của giếng nước không còn đơn thuần như trước.
Giờ đây, giếng nước đầu làng vẫn còn, nhưng không còn cảnh gánh nước tấp nập như xưa. Nhiều nhà đã dùng nước máy, cuộc sống tiện lợi hơn. Nhưng với những người từng sống trong những năm tháng ấy, giếng nước vẫn là một phần ký ức—nơi không chỉ giữ nguồn nước, mà còn giữ cả những câu chuyện thầm lặng của một thời kháng chiến.



