Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

💧 GIẾNG NƯỚC ĐẦU LÀNG

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

💧 GIẾNG NƯỚC ĐẦU LÀNG

Ngày lên đường, người lính trẻ tên Lợi đứng bên giếng nước đầu làng. Đó là nơi anh và đám trẻ trong xóm thường chơi đùa mỗi buổi chiều. Mẹ anh múc một gàu nước, đưa cho con uống rồi nói:

— Đi xa nhớ uống đủ nước, con nhé.

Lợi cười:

— Hết chiến tranh con sẽ về, mẹ lại múc cho con một gàu nước như hôm nay.

Mẹ gật đầu, nhưng nước mắt đã lặng lẽ rơi.

Những năm tháng chiến tranh trôi qua. Lợi cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng khô khát. Có những ngày không tìm được nguồn nước, anh lại nhớ đến giếng nước đầu làng.

Một lần nghỉ chân bên suối, anh nói với đồng đội:

— Tôi nhớ cái giếng quê mình lắm. Nước trong đến mức nhìn thấy cả đáy.

Người bạn cười:

— Hòa bình rồi về uống cho no.

Lợi gật đầu.

Nhưng anh không kịp trở về.

Trong một trận đánh, Lợi hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Người đồng đội giữ lại chiếc bi đông của anh.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc, ông tìm về quê Lợi.

Người mẹ đã già, vẫn sống trong căn nhà cũ.

Khi nhận chiếc bi đông, bà hỏi:

— Nó có nhắc đến giếng nước không?

Người đồng đội gật đầu:

— Có bác ạ. Anh ấy nói muốn được về uống một gàu nước ở giếng làng.

Người mẹ chống gậy bước ra đầu làng.

Giếng nước vẫn còn đó.

Chỉ có người con trai năm nào không còn đứng bên cạnh.

Bà múc một gàu nước, đặt xuống thành giếng.

— Mẹ múc cho con đây.

Gió thổi nhẹ.

Mặt nước trong veo, phản chiếu bầu trời xanh.

Nhiều năm sau, người mẹ qua đời.

Giếng nước được người dân tu sửa, xây lại thành một nơi sạch đẹp cho cả làng.

Bên cạnh giếng có một tấm bia nhỏ ghi tên những người con của làng đã hy sinh trong chiến tranh.

Mỗi khi người dân đến lấy nước, họ đều nhìn thấy những cái tên ấy.

Một buổi chiều, một cậu bé hỏi ông mình:

— Những người này là ai hả ông?

Ông đáp:

— Là những người đã đi xa để chúng ta được sống bình yên ở đây.

Cậu bé cúi xuống, múc một gáo nước.

Nước trong veo.

Cậu uống một ngụm rồi nhìn lên bầu trời.

Có những người lính chỉ mong một ngày được trở về uống một ngụm nước quê nhà, nhưng ước mong giản dị ấy cũng không thành. Hôm nay, mỗi giọt nước trong giếng làng như mang theo một phần ký ức về họ — những người đã gửi lại tuổi trẻ cho quê hương.

🇻🇳💧 Giếng nước vẫn trong, con đường vẫn xanh, quê hương vẫn bình yên. Chỉ có những người lính năm xưa mãi mãi không trở lại để uống gàu nước mà mẹ từng múc chờ con.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
💧 GIẾNG NƯỚC ĐẦU LÀNG | Câu chuyện thời hoa lửa