Giếng nước Hy Cương
Câu chuyện kể về giếng nước ở Hy Cương được người dân gìn giữ trong thời chiến, cung cấp nước cho cả làng và bộ đội. Hình ảnh giếng nước trở thành biểu tượng của sự bền bỉ, nghĩa tình và tinh thần gắn bó trong “thời hoa lửa”.
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, giếng nước đầu làng Hy Cương trở thành nơi gắn bó đặc biệt với người dân. Không chỉ là nguồn nước sinh hoạt, giếng còn là nơi tiếp sức cho những đoàn bộ đội đi qua.
Người trông coi giếng là ông Bảy, một cụ già đã gắn bó cả đời với mảnh đất này. Mỗi ngày, ông đều ra giếng từ sớm, dọn dẹp sạch sẽ, kiểm tra từng gầu nước để đảm bảo luôn trong lành.
Có những ngày, bom đạn làm đất đá vùi lấp một phần miệng giếng. Ông Bảy không chờ ai nhắc, lặng lẽ cùng vài người trong làng dọn dẹp, khơi lại dòng nước.
Một buổi chiều, một đoàn bộ đội dừng chân bên giếng. Họ mệt mỏi sau chặng đường dài, khát nước nhưng vẫn giữ kỷ luật. Ông Bảy múc từng gầu nước, đưa tận tay từng người.
Ông nói:
“Nước giếng làng, uống vào cho khỏe, rồi đi đánh giặc.”
Có lần, trong một trận bom gần đó, ông vẫn cố giữ không cho giếng bị lấp hoàn toàn. Người dân kể lại rằng, khi bom vừa dứt, ông đã là người đầu tiên chạy ra kiểm tra giếng.
Sau chiến tranh, giếng nước vẫn còn, trở thành một phần ký ức của Hy Cương. Người ta đến đó không chỉ để lấy nước, mà còn để nhớ về những ngày gian khó.
Giếng nước Hy Cương không chỉ nuôi sống con người, mà còn nuôi dưỡng tình nghĩa, góp phần làm nên sức mạnh của cả làng trong “thời hoa lửa”.



