Bài viết

Gieo mầm ký ức, vun gốc hòa bình

Hà Tĩnh09/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con đường hôm nay ta đi qua tưởng chừng bình dị, nhưng dưới lớp nhựa phẳng lỳ ấy là bóng dáng của hàng nghìn đôi chân đã từng băng rừng, lội suối, đạp bom mở đường tiếp vận. Có những cánh đồng lúa xanh rì, yên bình đến nao lòng, từng là tọa độ bị oanh tạc, từng đón từng đợt bộ đội về tập kết, rồi lặng lẽ tiễn họ ra trận. Và cũng có những mái nhà, những mái tóc bạc phơ lặng lẽ dưới hàng cau, họ chính là những cựu chiến binh, thương binh, thanh niên xung phong - những “người về từ tuyến lửa”.

Họ bước ra từ chiến tranh với vết thương hằn lên da thịt, với những câu chuyện tưởng như chỉ có trong sử sách. Có người còn nguyên vẹn hình hài, nhưng mang nỗi đau âm ỉ về đồng đội đã nằm lại. Có người trở về cùng tấm huân chương lấp lánh, nhưng đôi chân không còn, ánh mắt mãi xa xăm về phía chiến trường xưa.

Những người lính năm ấy, ở tuổi hai mươi đầy mơ mộng, đã dấn thân bằng tất cả niềm tin giản dị: “Đi để Tổ quốc ở lại bình yên”. Giữa mưa bom bão đạn, họ chia nhau từng hớp nước, từng nắm cơm, sát cánh bám trụ đến hơi thở cuối cùng. Và sau ngày thống nhất, họ lại trở về với cánh đồng, bến nước, con trâu - sống đời thường với phẩm chất người lính chưa bao giờ phai.

Cựu chiến binh, thương binh, liệt sĩ, thanh niên xung phong không chỉ là ký ức. Họ là những người truyền lửa, là biểu tượng của tinh thần đoàn kết, ý chí sắt đá và lòng nhân ái. Nhiều người trở về, dựng lại mái nhà đổ nát, cùng lúc xây lại niềm tin, trở thành điểm tựa tinh thần cho làng xóm, phố phường. Có người dành cả phần đời còn lại để tìm hài cốt đồng đội, nối dài nghĩa tình đồng chí. Có người gạt đi đau thương riêng, trở thành thầy giáo, cán bộ xã, người truyền cảm hứng cho thanh niên - những “mạch sống” mới nuôi lớn đất nước thời bình.

Nếu ai đó hỏi, vì sao Việt Nam có thể đứng lên sau những mùa bom đạn? Có thể nói, chính nhờ những con người ấy - những người “về từ tuyến lửa”. Chính họ đã lấy tuổi trẻ để viết nên trang sử vàng rực rỡ, lấy máu để vẽ nên dải đất hình chữ S kiêu hãnh.

Ngày nay, khi đất nước bước vào thời đại mới, tinh thần “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” vẫn âm thầm chảy trong mạch sống từng cộng đồng. Hình ảnh người cựu chiến binh lặng lẽ chăm vườn, người thương binh miệt mài lao động, những mái đầu bạc vẫn say sưa kể chuyện chiến trường cho lớp cháu nghe… đó không chỉ là ký ức, mà còn là lời nhắc: hòa bình không phải tự nhiên mà có.

Tri ân họ không chỉ dừng ở những bó hoa, nén hương hay những dịp kỷ niệm. Tri ân còn là sự tiếp nối, là hành động trách nhiệm của thế hệ hôm nay - làm tốt việc hôm nay, bảo vệ và xây dựng Tổ quốc vững mạnh, gìn giữ những giá trị nhân văn mà họ đã đổ máu gìn giữ.

Những anh hùng, thương binh, liệt sĩ, cựu chiến binh, thanh niên xung phong - dẫu khác nhau về nhiệm vụ, xuất thân hay hoàn cảnh, nhưng đều gặp nhau ở một điểm chung: trái tim son sắt dành cho Tổ quốc. Và hôm nay, nhắc đến họ không phải để lùi về quá khứ, mà để soi rọi hiện tại, để tiếp tục vươn tới tương lai - nơi máu xương của họ đã gieo mầm cho mùa hòa bình rực rỡ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Gieo mầm ký ức, vun gốc hòa bình | Câu chuyện thời hoa lửa