Gió Ba Đình mùa thu năm ấy
Bài thơ được viết dưới góc nhìn của ngọn gió Ba Đình trong mùa thu lịch sử năm 1945.
Ta là cơn gió Ba Đình,
Mang theo tiếng Bác rung rinh đất trời.
Mùa thu độc lập sáng ngời,
Cờ bay đỏ thắm khắp nơi tưng bừng.
Ta nghe tiếng gọi non sông,
Nghe bao giọt lệ hòa cùng niềm vui.
Việt Nam từ đó sinh sôi,
Đi qua giông bão vẫn ngời niềm tin.
Tám mươi năm đã lặng im,
Ta còn mang mãi bóng hình mùa thu.
Ba Đình còn vọng lời ru,
Độc lập – hai tiếng thiên thu sáng ngời.



