Anh hùng Lực lượng vũ trang

Giờ đây, khi đã là một cựu Thanh niên xung phong, chị thường kể lại câu chuyện của mình cho thế hệ trẻ. Giọng chị trầm ấm: (3)

Giờ đây, khi đã là một cựu Thanh niên xung phong, chị thường kể lại câu chuyện của mình cho thế hệ trẻ. Giọng chị trầm ấm:

Phú Thọ04/03/2026Nguyễn văn Phúc (Đoàn TNCS HỒ CHÍ MINH xã Sơn Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khó khăn nhất là những đêm hành quân giữa rừng sâu. Thiếu nước, thiếu lương thực, nhiều khi phải chia nhau từng ngụm nước nhỏ. Nhưng điều khiến chị Lan nhớ nhất không phải gian khổ, mà là tình đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng được tôi luyện trong lửa đạn.

Có lần, sau một trận bom dữ dội, con đường bị cày xới tan hoang. Cả tiểu đội lao ra san lấp ngay trong đêm để kịp cho đoàn xe sáng hôm sau. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ai cũng hiểu mình có thể không trở về, nhưng không ai lùi bước.

Chiến tranh kết thúc, chị Lan trở về quê với mái tóc đã điểm sương dù tuổi đời còn trẻ. Cuộc sống thời bình không ít khó khăn, nhưng chị chưa từng hối tiếc về những năm tháng thanh xuân đã gửi trọn cho Tổ quốc.

Giờ đây, khi đã là một cựu Thanh niên xung phong, chị thường kể lại câu chuyện của mình cho thế hệ trẻ. Giọng chị trầm ấm:Đêm xuống, gió nóng thổi qua rừng, muỗi vắt bủa vây. Người lính nằm võng, nghe tiếng côn trùng rả rích, thèm một cơn mưa như thèm hơi thở. Có lần, trời bất chợt đổ mưa rào. Cả đơn vị ùa ra, giơ mũ sắt, nilon hứng nước, quên cả ướt áo. Những giọt mưa mát lạnh khi ấy quý như vàng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Giờ đây, khi đã là một cựu Thanh niên xung phong, chị thường kể lại câu chuyện của mình cho thế hệ trẻ. Giọng chị trầm ấm: (3) | Câu chuyện thời hoa lửa