Cựu chiến binh

Gió núi gọi người

Câu chuyện kể về Sùng Seo Páo – người con dân tộc Mông ở Nậm Dìn, rời núi rừng thân quen để bước vào quân ngũ trong những năm chiến tranh. Dù thời gian phục vụ không dài, nhưng những tháng ngày “thời hoả lửa” đã để lại trong ông dấu ấn sâu sắc về lòng dũng cảm, tình đồng đội và tình yêu quê hương.

Lào Cai09/05/2026Trương Văn Heo (xã Nghĩa Đô)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sùng Seo Páo sinh năm 1944, người dân tộc Mông, lớn lên ở vùng núi Nậm Dìn – nơi quanh năm mây phủ, gió thổi qua những sườn đồi như tiếng gọi xa xăm của núi rừng. Tuổi thơ của Páo gắn với nương ngô, với tiếng khèn gọi bạn tình mỗi mùa xuân, và những phiên chợ vùng cao rộn ràng sắc màu.

Cuộc sống bình dị ấy kéo dài cho đến khi chiến tranh lan đến gần hơn. Những câu chuyện về bộ đội, về những người rời bản đi chiến đấu bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong các buổi tụ họp. Páo lắng nghe, ít nói, nhưng trong lòng dần nhen lên một suy nghĩ: nếu núi rừng này là quê hương mình, thì mình cũng phải biết cách giữ lấy nó.

Năm 1972, ở tuổi 28, Sùng Seo Páo nhập ngũ. Ngày rời bản, ông không nói nhiều. Chỉ lặng lẽ đeo chiếc túi vải, mang theo một chiếc khèn nhỏ – thứ ông xem như một phần của chính mình.

Cuộc sống quân ngũ với Páo là một thế giới hoàn toàn khác. Không còn những con đường quen thuộc, không còn tiếng gió núi thân thương – thay vào đó là những ngày huấn luyện căng thẳng, những đêm hành quân trong im lặng. Ngôn ngữ ban đầu cũng là một rào cản, nhưng bằng sự chân thành và chịu khó, ông nhanh chóng hòa nhập với đồng đội.

Páo không phải người nói giỏi, nhưng lại là người làm nhiều. Trong đơn vị, ông nổi tiếng vì sức khỏe dẻo dai và sự bền bỉ. Những đoạn đường khó đi nhất, ông thường đi đầu. Những công việc nặng nhọc nhất, ông lặng lẽ nhận phần mình.

Có một lần, trong một chuyến hành quân dài ngày, đơn vị phải vượt qua một khu rừng rậm đầy dốc đá trơn trượt. Trời mưa, đất nhão, nhiều người ngã liên tục. Páo đi trước, dùng dao phát đường, vừa đi vừa quay lại kéo từng người phía sau. Khi cả đơn vị qua được đoạn hiểm trở, đôi tay ông đã rớm máu từ lúc nào không ai hay.

Nhưng ký ức sâu đậm nhất của Páo không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội.

Một đêm đóng quân, khi mọi người đã nghỉ ngơi sau một ngày dài, Páo lấy chiếc khèn mang theo ra thổi. Âm thanh vang lên giữa rừng đêm – lúc trầm, lúc bổng, như tiếng gió quê nhà len lỏi qua từng tán cây. Đồng đội ngồi im lặng lắng nghe. Với họ, đó không chỉ là âm nhạc, mà là một phần tâm hồn của người lính vùng cao.

Năm 1974, sau hai năm phục vụ, Sùng Seo Páo xuất ngũ. Ngày trở về Nậm Dìn, ông lại bước trên con đường cũ, nhưng cảm giác đã khác. Núi vẫn đó, gió vẫn thổi, nhưng trong lòng ông đã có thêm những ký ức không thể gọi tên.

Ông trở lại với nương rẫy, với cuộc sống giản dị như bao người trong bản. Nhưng từ đó, mỗi khi tiếng khèn vang lên trên sườn núi, người ta thường dừng lại lắng nghe lâu hơn.

Có người nói:
“Tiếng khèn của Páo giờ không chỉ gọi bạn tình… mà còn kể chuyện.”

Chuyện về những ngày xa bản, về những con người đã cùng ông đi qua “thời hoả lửa”. Dù năm tháng không dài, nhưng đủ để biến một người con của núi rừng thành một người lính – và để lại trong ông một ngọn gió không bao giờ ngừng thổi trong ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn