GIO PHONG – TỪ NGÀY QUÊ HƯƠNG GIẢI PHÓNG ĐẾN MÙA XUÂN THỐNG NHẤT (1972-1975)
Sau ngày 2/4/1972, khi huyện Gio Linh được giải phóng, cán bộ và Nhân dân xã Gio Phong bước vào một giai đoạn lịch sử mới. Niềm vui quê hương được giải phóng hòa cùng niềm tự hào sau nhiều năm chiến đấu, hy sinh và chịu đựng những mất mát do chiến tranh. Tuy nhiên, trước mắt cán bộ và Nhân dân vẫn còn vô vàn khó khăn khi làng xóm, ruộng đồng, cơ sở hạ tầng bị chiến tranh tàn phá, đời sống Nhân dân thiếu thốn.
Trong hoàn cảnh đó, nhiệm vụ trước hết của cán bộ và Nhân dân là ổn định cuộc sống, khôi phục sản xuất, củng cố chính quyền cách mạng và xây dựng lại quê hương. Những người dân trở về quê cũ từng bước khai phá ruộng đồng, sửa sang nhà cửa, khắc phục hậu quả chiến tranh. Cán bộ địa phương tích cực vận động Nhân dân đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, khôi phục sản xuất và chăm lo đời sống.
Nhưng sau khi vùng đất Gio Linh được giải phóng, chiến tranh vẫn chưa chấm dứt hoàn toàn. Quảng Trị trở thành địa bàn chiến lược quan trọng và phải tiếp tục đối mặt với những hoạt động quân sự ác liệt. Quân và dân Quảng Trị vừa bảo vệ vùng giải phóng, vừa tiếp tục xây dựng cơ sở chính trị, chăm lo đời sống Nhân dân và phục vụ cuộc đấu tranh chung.
Đối với Gio Phong, những năm 1972–1973 là thời gian đặc biệt khó khăn. Người dân vừa trở về quê hương đã phải tiếp tục đối mặt với hậu quả chiến tranh. Nhiều gia đình mất mát người thân, tài sản; ruộng đất bị bom đạn cày xới; cuộc sống sinh hoạt gặp nhiều thiếu thốn. Trong gian khó, truyền thống đoàn kết một lần nữa được phát huy. Người có sức góp sức, người có của góp của; cán bộ gần dân, cùng Nhân dân từng bước khôi phục cuộc sống.
Sau khi Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết ngày 27/1/1973, tình hình chiến trường có những chuyển biến mới. Quảng Trị tiếp tục giữ vị trí chiến lược quan trọng trong giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến. Cán bộ và Nhân dân Gio Phong tiếp tục củng cố vùng giải phóng, giữ gìn thành quả cách mạng, ổn định đời sống và sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ khi Tổ quốc cần.
Bước sang năm 1974, tình hình chiến trường ngày càng có lợi cho cách mạng. Quân và dân Quảng Trị vừa củng cố lực lượng, vừa đẩy mạnh các hoạt động tiến công, mở rộng vùng giải phóng. Cuối năm 1974, tỉnh xác định quyết tâm phá vỡ từng mảng tuyến phòng thủ của địch, giành và giữ dân, giải phóng những vùng còn bị kiểm soát.
Đầu năm 1975, khí thế cách mạng ngày càng dâng cao. Những thắng lợi liên tiếp trên chiến trường tạo nên thời cơ lớn để tiến tới giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Cán bộ và Nhân dân Gio Phong cùng quân và dân Gio Linh tiếp tục phát huy tinh thần đoàn kết, đóng góp sức người, sức của, giữ vững hậu phương và sẵn sàng hòa mình vào cuộc tổng tiến công lịch sử.
Tháng 3/1975, chiến dịch giải phóng Quảng Trị diễn ra mạnh mẽ. Ngày 8/3, quân dân Quảng Trị mở màn chiến dịch; chỉ trong thời gian ngắn, hệ thống phòng thủ của địch từng bước bị phá vỡ. Đến ngày 19/3/1975, toàn bộ lực lượng của chính quyền Sài Gòn phải rút khỏi Quảng Trị. Sau 21 năm trường kỳ chiến đấu, quê hương Quảng Trị sạch bóng quân thù.
Đối với cán bộ và Nhân dân Gio Phong, thắng lợi tháng 3/1975 mang ý nghĩa đặc biệt. Sau nhiều năm chiến tranh, quê hương được hoàn toàn giải phóng, tạo điều kiện để người dân được trở về cuộc sống hòa bình và cùng cả nước hướng tới ngày thống nhất.
Ngày 30/4/1975, Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, miền Nam được giải phóng, đất nước thống nhất. Đối với người dân Gio Phong, đó là niềm vui lớn lao sau một chặng đường dài đầy hy sinh, gian khổ. Những năm tháng chiến tranh đã khép lại, mở ra một thời kỳ mới: thời kỳ hòa bình, xây dựng và khôi phục quê hương.
Nhìn lại giai đoạn 1972–1975, cán bộ và Nhân dân Gio Phong đã cùng quê hương đi qua những ngày tháng đặc biệt của lịch sử. Từ niềm vui giải phóng năm 1972, những năm tháng khắc phục hậu quả chiến tranh, đến mùa Xuân đại thắng năm 1975, mỗi chặng đường đều in đậm dấu ấn của tinh thần đoàn kết, lòng yêu quê hương và ý chí vượt qua gian khó.
Mùa Xuân năm 1975 khép lại những năm tháng chiến tranh, mở ra trang sử mới của Gio Phong. Từ đây, cán bộ và Nhân dân địa phương lại bắt đầu một cuộc chiến đấu mới – cuộc chiến đấu chống đói nghèo, khắc phục hậu quả chiến tranh, khôi phục sản xuất và xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.



